w3 l0v3 10a1 - trường trung học phổ thông lộc thành
Chào mừng bạn đến vs 4r lớp mình !
Hãy đăng kí làm thành viên nhé !!!
Nhớ đọc kĩ quy định 4r trước khi đăng kí vào diễn đàn đấy !!!


w3 l0v3 10a1 - trường trung học phổ thông lộc thành

♫•♫•♪•nƠi gi@0 £ưu, chi@ s, ngôi nhα` chÜng củα tập thể 10@1, tπung hỌc phỔ thÔng £Ộc tH@nh` ♥•♥•♥
 
Trang ChínhFacebook lớpyoutubeCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Top posters
AL (1173)
 
casau_kute_lovea1 (670)
 
p3m3o_l0ve_a1 (662)
 
admin (441)
 
heocool (349)
 
...s0c0la_l0ve!!!... (346)
 
p3h30_l0v3a1 (322)
 
vinhbietemyeu (306)
 
>>0nlyl0v3<< (201)
 
@kunkun@ (159)
 
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» Facebook of lớp mình
by p3h30_l0v3a1 Mon Jul 15, 2013 4:49 pm

» Bài tập ôn thi Tốt nghiệp môn Tiếng Anh
by AL Sat Apr 13, 2013 7:38 pm

» ren luyen tri nho sieu dang
by AL Thu Sep 06, 2012 10:16 pm

» 800 câu hỏi trắc nghiệm và đáp án hóa học
by AL Thu Sep 06, 2012 10:14 pm

» BT ĐỘNG LỰC HỌC VẬT RẮN
by AL Thu Sep 06, 2012 10:02 pm

» 100 BÀI TOÁN HHKG (THEO CHƯƠNG TRÌNH MỚI)
by AL Thu Sep 06, 2012 9:54 pm

» [Long fic ] Cô Dâu Tỷ Phú
by @kunkun@ Mon Sep 03, 2012 6:41 am

» Hướng dẫn sử dụng Mod Thú Nuôi trong 4rum
by AL Sun Sep 02, 2012 12:34 pm

» Thông báo về cấp bậc trong forum
by AL Sun Aug 26, 2012 10:59 pm

» phút cô đơn em lặng lẽ mỉm cười
by p3h30_l0v3a1 Sat Aug 25, 2012 2:04 pm

» Ý kiến của Vinhbitemyeu
by vinhbietemyeu Sun Aug 19, 2012 9:03 am

» ly do cho mot tinh yeu
by p3h30_l0v3a1 Tue Aug 14, 2012 4:13 pm

Most active topic starters
admin
 
AL
 
p3h30_l0v3a1
 
p3m3o_l0ve_a1
 
...s0c0la_l0ve!!!...
 
casau_kute_lovea1
 
heocool
 
bonbon
 
>>0nlyl0v3<<
 
vit_iu_giun_lovea1
 
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm

Share | 
 

 [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc

Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next
Tác giảThông điệp
AL
Baby lev.1
Baby lev.1


Tổng số bài gửi : 1173
Join date : 23/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:42 pm

Nó với hắn như vậy có được coi là bạn nối khố k nhỉ? ==. Câu trả lời của nó chắc chắn là k rồi, dính vào hắn nó chưa bao h thấy tốt lành 1 chút nào…..

SÁNG HÔM SAU:

Cả sân trường hầu như tất cả các ánh mắt đám con gái đều ít nhất 1 lần phải hướng về phía 1 đám con trai đang ngồi tụ tập nói chuyện ở băng ghế đá giữa sân kia….. Vì sao ư? Vì ở đấy có những cậu ấm với gương mặt bảnh bao, ăn mặc thời thượng, đặc biệt lắm tiền….. Và nhất là phải kể đến người con trai ở trung tâm của đám đó là người nổi bật nhất ….. Đó là Phan Vũ Anh Mạnh - 1 tên đại công tử chính gốc.
[
Nhưng lúc đó, Mạnh lại đang quan tâm đến 1 con người duy nhất - con người từ trước đến nay k bao h bận tâm đến mình nếu k muốn nói rằng khinh ghét mình…. Hắn cũng k hiểu vì sao mà rõ ràng rằng học cùng trường đại học với nhau 1 năm liền, và cả cái trường này có lẽ hắn cũng nhìn qua mặt hết rồi; mà tại sao trong 1 năm đấy, chưa lần nào hắn nhìn thấy mặt nó hay nghe chút gì về nó cả, cho tới lúc cả 2 vô tình đâm vào nhau….. Nhưng theo cá tính của nó mà hắn biết, thì chắc chắn khi bước chân vào cổng trường đại học sẽ thay đổi 360 độ luôn chứ…… Vậy mà nó của 1 năm trước và 1 năm sau vẫn k có thay đổi gì sao????.......
_Hey……_Tên bạn hét vào tai hắn.
_Oái, gì vậy?_ Mạnh giật nảy mình.
_Thằng này… sao mày cứ ngơ ngơ ra vậy? Bị em chân dài nào hút hồn rồi hả mà nghệt ra thế?_ Tên bạn vỗ vai hắn cười gian tà.
_Ờ phải, haizzz….. tao đang tương tư….. m.ẹ m.ày đấy……_Mạnh thở dài thườn thượt 1 cái rồi buông 1 câu k thể phũ phàng hơn rồi ôm bụng cười.
Tên bạn nhìn Mạnh giận tím mặt, thẳng tay đấm c.hửi:
_Mày chết đi con!
Nhưng dường như chẳng ăn nhằm gì lắm vì bạn Mạnh nhà ta vẫn ôm bụng cười nắc nẻ. Mấy tên bạn cũng phải lắc đầu bó tay với 2 tên này:
_Chậc, 2 đứa chúng mày k nói đểu nhau thì đấm nhau. Thua luôn rồi….. Ớ, kia là…….
1 tên bạn khác vào lôi 2 đứa để đi thì vô tình nhìn thấy gì đó bỗng đổi giọng ngay, giọng nói có chút bất ngờ và xen lẫn đó là sự hứng thú chỉ tay về phía cổng trường….
_Gì vậy?_ Mạnh hỏi, ánh mắt cũng tò mò nhìn theo tay tên bạn chỉ và k giấu khỏi ngạc nhiên.
_Hử….chẳng có tý ấn tượng quái nào cả_ 1 tên khác nhìu mày.
_ Nhỏ đó chính là nhỏ mà thằng Mạnh đâm vào đó. _ Tên đó nói
_Hô, mày quan tâm thế? Hehe, hứng thú với của tao sao mày? _ 1 tên nhìn cười đểu.
_K, miễn cho tao đi. Tao chỉ vì nhỏ này kì quặc lắm, nhỏ có cái lí lịch khá thú vị ở trường đấy_ Tên đó xua tay.
_Kì quặc???_ Cả lũ nhìn tên đó 1 cách khó hiểu, chẳng hiểu hắn ám chỉ vậy là có ý gì.
_Ừ, nhỏ đó tên là Thái Hoàng Nhật Linh nhưng nhỏ lại được người ta đặt cho cái tên “người vô hình”. Nhỏ vào đây học 1 năm nhưng hầu như chẳng ai biết đến nhỏ ngoài cái tên cả, kể cả các bạn ở lớp đại học của nhỏ cũng vậy. Nhỏ đến và đi chẳng ai hay biết gì luôn. Gia thế nhỏ thì nghe đâu cũng nghèo nàn lắm _ Tên kia giải thích.
_Nghèo á? _ Mạnh nhíu mày khó tin.
_Ờ, nhìn cũng ra mà. Nhỏ này ăn mặc quá tầm thường à, đồ gì mà rộng thùng tha thùng thình ra. Mà nghe nói thấy có đứa nhìn nó đi vào cái ngõ cửa sau trường đi dẫn đến khu chợ với khu kí túc bọn sinh viên tỉnh lẻ ý…._ Tên bạn gật đầu chắc chắn.
_ Con nhỏ đấy mà nghèo thì trên đời này làm quái gì còn có thằng nào được coi là đại gia với tỉ phú nữa chứ_ Mạnh thở dài chán nản buông câu nói rồi lững thững bước đi, để lại lũ kia mặt cứ nghệt ra chẳng hiểu cái gì cả….
Mạnh phóng xe như 1 tên điên trên đường, thả hồn mình vào gió, đầu óc hắn h rất hỗn loạn, suy nghĩ miễn man k mục đích…… Đã 1 năm qua đi rồi mà tại sao hắn k thể quên được……. ?????
Rồi Mạnh lại đắm chìm vào trong men rượu…. mùi rượu nồng nàn, vị rượu ngọt nhưng cũng đắng chát y như hương vị của tình yêu vậy. Khiến cho Mạnh muốn say, muốn quay cuồng trong thế giới ảo này mãi mãi để quên đi tất cả, để quên đi hình bóng đó……. hắn muốn say thật sự 1 lần…………..
Còn nó, nó lại quay lại với những ngày tháng bình yên của mình, chỉ cần k có hắn - Phan Vũ Anh Mạnh thì cuộc đời nó chắc chắn sẽ cứ êm ả mà trôi qua cái thời đại học này. Và đó cũng là lúc nó đã đóng đạt vai trò “người vô hình” ở trong cái lớp đó và ở toàn trường này………
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1


Tổng số bài gửi : 1173
Join date : 23/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:42 pm

CHAP 2:
Đang trên đường về nhà, nó tung tăng tung tẩy, vừa đi vừa nghe nhạc vừa hát, rất chi là yêu đời, thì thấy 1 tên say rượu đang nôn thốc nôn tháo ở phía gốc cây ngay đường về nhà nó; rồi lại nằm lăn quay ra đất như chết rồi ý….. Nhìn người đó, nó k những k thương xót, chạy lại cứu vớt mà nhìn người đó 1 cách khinh miệt, khẽ lẩm bẩm:
_Đúng là vô phúc cho con nhỏ nào yêu phải thằng nát rượu này, vô phúc cho ai có thằng con này……

Len lén, nó tránh tên say rượu như 1 tên gây bệnh dịch truyền nhiễm vậy, vì dây vào mấy thằng nát rượu phiền phức lắm. Những tên say thường chẳng biết trời đất gì nữa nên mất nhân tính lắm, k động vào là tốt nhất; mà nó cũng k phải đấng tối cao mà phải đi cứu rỗi những tên như tên nó chẳng quen biết gì kia….. k khéo lại rước nợ vào thân……
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1


Tổng số bài gửi : 1173
Join date : 23/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:42 pm

Còn 1 chút nữa là nó bước qua được cái tên đó thì nó lại đứng khựng lại khi cái tên nát rượu đấy tự dưng lại quay mặt ra ngoài, lộ ra cái mặt baby đầy lãng tử mà nó chán ghét nhất cuộc đời này….. Nhíu mày, suy nghĩ 1 chút rồi nó dè chừng bước lại gọi tên say xỉn vô tích sự đấy:
_Này……
Vẫn k có động tĩnh gì, tên kia nằm im thin thít.
_Này…… này……_ Nó dơ chân đá đá vào người tên đó.
Im lặng, k có 1 tiếng trả lời, chỉ còn tiếng thở đều đều của cái tên mà ai cũng biết là ai đấy làm nó giận đỏ mặt và…..

“BỐP”
_Này, chết rồi à?_ Nó thằng tay tát vào cái gương mặt bảnh bao của hắn.
Vẫn chẳng thấy hắn ứ ừ gì, nhăn mặt hay động đậy vì đau cũng không luôn….
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1


Tổng số bài gửi : 1173
Join date : 23/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:42 pm

Thở dài 1 cái, nó dùng cái sức lực nhỏ bé cha cho mẹ cho từ lúc sanh ra tới nay, kéo lê hắn về nhà mình mà muốn hụt hơn….. Hắn là con trai mà con to cao gấp đôi nó chứ, thế mà nó chẳng hiểu tại sao lại phải rước cái họa này về nhà mình nữa…..
_Nhật Linh, ai thế này? _ Chị nó chạy ra mở của cho nó và rất ngạc nhiên khi nó về và kéo theo 1 thằng con trai.
_Thằng của nợ, ai biết_ Nó bực dọc nói, thở k ra hơi luôn.

Chị nó nhìn nó, rồi lại nhìn tên con trai đang bị nó kéo lê như bao tải kia có 1 gương mặt rất ư là tuần tú, sáng sửa mà cười gian:
_À ừ, của nợ của em hả?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1


Tổng số bài gửi : 1173
Join date : 23/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:43 pm

Chị nó nói vậy, lúc đầu nó cũng chẳng biết chị mình có ý gì đâu, nhưng sau khi đần mặt 1 lúc mới hiểu ra cái ý đen tối đấy. Nó khựng lại, da gà da cóc gì hay ếch nhái gì cũng đồng loạt nổi hết cả lên, rùng mình 1 cái khiếp đảm, nó quay ngoắt lại, mặt nhăn nhó xen lẫn khó chịu phản bác:
_K phải bạn trai em, chị đừng có nghĩ vớ vẩn.
_Haha ừ, chị biết rồi mà, có nói gì đâu_ Chị nó nói vậy chứ nhưng gương mặt vẫn cười cực kì gian tà như chẳng quan tâm đến câu giải thích của nó vậy.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1


Tổng số bài gửi : 1173
Join date : 23/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:43 pm

Và rồi chị nó 1 nước đi thẳng về phòng mình. Nó thì vừa tức vừa mệt mỏi vì mãi mới lôi được cái thằng to cao nặng gấp đôi mình lên giường được. Nhìn cái bản mặt búng ra sữa đang ngủ ngon lành chẳng còn biết trời đất gì của hắn mà nó k khỏi tức giận.

“BỐP…”
_Cái tên chết trôi chết nổi chết mất xác kia, sao mi k nốc cho nhiều rượu nữa vào rồi chết luôn đi chứ sống làm cái quái gì trên cuộc đời này nữa hả? K gái gú thì lại rượu chè, mi mang cái mặt mo nhà mi đi lừa tình bao nhiêu đứa con gái rồi hả? Cái đồ đàn bà, đồ công tử bột……_ Nó thẳng tay ném cái khăn ướt vào mặt hắn rồi chống tay chỉ thẳng mặt hắn mà **** tới tấp…..
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1


Tổng số bài gửi : 1173
Join date : 23/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:43 pm

Khi **** hắn mệt rồi mà trong khi hắn chẳng xi nhê gì nên nó càng tức, đấm mạnh 1 cái “Bốp” vào ngực hắn cho bõ tức, nhưng rồi chung quy vẫn phải lấy khăn lau mặt cho hắn. Cởi cái áo trắng đã bẩn hết ra của hắn mà nó đỏ mặt tía tai, máu mũi muốn xịt ra luôn khi nhìn người hắn, nó lẩm bẩm:
_Cái đồ bê đê…. Người gì mà da trắng mịn hơn cả da con gái vậy? Hixxx… mà sao mi nhìn ẻo lả thế mà cơ bắp giữ vậy chứ? Mi ăn cám gì vầy????....

Nó nhìn hắn ngứa mắt, lại đấm 1 cái nữa rõ là mạnh vào ngực hắn rồi mới ra ngoài ôm gối sang phòng chị gái ngủ nhờ. Vì cái phòng nó h đây đã có 1 cái tên mà nó gọi là “ Vô công rồi nghề” đang ngủ ngon lành kia chiếm mất rồi…..

* * *
SÁNG HÔM SAU:

Mạnh nhíu mày bởi ánh nắng rọi vào mặt và vì bị 1 thứ gì đó nhộn nhộn cứ k ngừng liếm liếm vào mặt mình, khiến hắn khó chịu mà phải tỉnh. Đầu Mạnh đau nhức như búa bổ vì hôm qua hắn đã uống quá nhiều rượu; vừa ôm đầu vừa quay lại tìm thủ phạm phá giấc ngủ của mình….
_Mày chán sống rồi à…… mèo? _ Hắn túm cổ con mèo dơ lên trước mặt hỏi. Đó là 1 con mèo có bộ lông màu đen tuyền nhưng mắt lại màu xanh lá rất đẹp; từ nó toát ra 1 sự thông minh tinh anh đến kì lạ….
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1


Tổng số bài gửi : 1173
Join date : 23/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:43 pm

Con mèo k những k sợ hắn mà còn thản nhiên liếm 1 cái vào mặt hắn, làm hắn giận run người….. Con mèo này, rõ ràng là k coi hắn ra gì mà…..

Nhìn con mèo, mặt Mạnh đần cả ra rồi lại nhìn xung quanh phòng; 1 căn phòng màu xanh biển sậm, dán trên tường thì toàn ảnh các nhân vật manga, bên cạnh thì là cả 1 tủ truyện cao vút đủ thể lại. Mạnh càng chẳng hiểu mình đang ở thế giới nào nữa nên như tên ngớ ngẩn hắn hỏi con mèo:
_Chủ mày là ai vậy?

Rồi thấy mình k khác gì thằng điên khi đi hỏi chuyện 1 con mèo, Mạnh bực mình ném con mèo qua 1 bên để bước xuống giường. Hơi choáng 1 chút vì men rượu còn đọng lại trong người, hắn cầm cốc nước được chủ nhân căn phòng đặt sẵn trên bàn uống cạn. Tỉnh táo hơn 1 chút, Mạnh nhận ra là mình k mặc áo và kì quái hơn là trên ngực mình gián 1 tờ giấy mới kì chứ! Cầm tờ giấy lên đọc hắn khẽ nhíu mày…

“Dậy rồi thì đợi tôi về mở cửa cho. Muốn tắm thì quần áo trên bàn ý, thay đi. 12h tôi về. Kí tên: Nhật Linh”.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1


Tổng số bài gửi : 1173
Join date : 23/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:44 pm

Cái tên Nhật Linh khiến hắn tái mặt, bàn tay bỗng sờ tên ngực mình 1 cảm giác đau đau…. Trong đầu hắn h đây chỉ xuất hiện hình ảnh của 1 con người duy nhất và căn phòng, cách bài trí này càng làm hắn khẳng định chắc chắc là con người đó ……

Ngồi cái “phịch” xuống giường, Mạnh ôm đầu 1 cách mệt mỏi…. Hắn ngửi thấy mùi hương vani dịu nhẹ ở đây….. là mùi vani của nó nhưng hắn lại cảm thấy đau thế…. Hắn cười vì k ngờ vẫn đau như vậy và cũng đoán được cái cảm giác này là do ai đó tức hắn mà gây ra, cái con người đầy bạo lực như hắn mà đã phải miễn cưỡng nhặt hắn về vậy thì cũng phải ăn mấy phát đánh.
……………….

Trưa, nó về nhà thì thấy Mạnh đang ôm con mèo Wild của nó ngủ ngon lành trên ghế salong. Bước tới, đặt đống đồ ăn xuống bàn nhìn hắn mà tự dưng nó đỏ mặt. Nó phải công nhận rằng hắn mặc đồ đen rất chi là đẹp; vì màu đen làm nổi rõ nước da trắng của hắn…..
_Này…._ Giọng hắn gọi làm nó giật mình.
_Hả…. ừ…. gì?_ Chả hiểu sao nó lại lắp bắp nữa.
_Đói quá, có gì ăn k?_ Mạnh xoa bụng nhìn nó trông rất là tội nghiệp.

Nó nhìn mặt hắn đang méo mó vì đói mà phì cười. Hắn từ trước tới này đúng là luôn làm nó phải bật cười bởi những hành động khó hiểu những cũng hết sức ngây thơ của mình….
_Haha, đây ăn đi_ Nó cười ngất.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:44 pm

Hắn thì đói nên chẳng thèm quan tâm nó cười mà mà cắm đầu vào ăn. Phải thôi, từ qua bụng hắn có cái gì đâu, đồ ăn bị hắn ói ra hết rồi, chỉ còn lại bụng rượu thì hắn cũng tiêu hóa từ đời nào rồi……

RING……..RING…………RING…………..

Điện thoại của nó reo vang, nó lấy điện thoại, vừa nhìn vào màn hình xem ai gọi thì tự dưng cười toe toét rồi mới nhấc máy nghe bằng cái chất giọng k thể nào hớn hở hơn:
_Hihi, tình yêu à? Anh đây, em gọi anh có chuyện gì thế?

Hắn nghe mà thức ăn trong mồm cứ thế thẳng 1 đường mà phụt hết cả ra, bắn tung tóe khắp nơi. Và dường như cũng mất 1s sock như hắn nên người bên đầu dây kia mới ngớ người tưởng nhầm máy, khi đã nhận ra bị giỡn thì cũng tức chết là hét lên:
_Tao giết mày h con kia!
_Haha, làm gì mà nóng thế, k tốt đâu_ Nó vẫn k ngừng cười được.











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:44 pm

Rồi 2 người này nói gì đó nhưng hắn k nghe được, chỉ nghe thấy nó nhe nhẻn nói với người đó:
_Ừ, rồi rồi, tý mày đến đón tao đi.
_Khổ lắm, biết rồi nói mãi.
_Ơ cái thằng kia, mày đang nhờ vả tao đấy nhé. Thích nói tao thế k? Tao lại chả sút cho bây h???
_Haha, rồi thế chứ!!

Nó và người con trai đó nói chuyện khá là vui vẻ nhưng hắn thì lại cảm thấy vô cùng khó chịu, vì người nó nói chuyện là 1 thằng con trai…. Tự dưng hắn lại cảm thấy bực mình, ánh mắt hằm hằm nhìn nó….
_Hơ, mặt tui dán cái gì k mà nhìn tui kinh vậy ?_ Nó nghệt mặt nhìn hắn khi đã nghe xong điện thoại.
_K, ai gọi vậy?_ Mạnh khó chịu hỏi.











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:45 pm

Nó nhìn Mạnh rồi nhìn cái điện thoại tự dưng lại toe toét, cười cười nói với hắn:
_1 người quan trọng.

Nhìn cái mặt, lời nói của nó làm hắn càng ngày càng điên tiết hơn. Nhưng nó nào có quan tâm mặt hắn đang cáu giận gì đâu, thẳng 1 đường lon ton chạy vào phòng mình rồi cầm quần áo mới chạy tót vào phòng tắm.
_Này, làm cái gì vậy?_ Mạnh hỏi.
_Đi tắm, hỏi ngu dữ vậy?_ Nó ăưsng ở cửa phòng tắm, nhíu mày nhìn hắn.
_Sặc, cô cũng liều thật nhỉ? Đi tắm mà trong khi có người con trai khác ở đây? Cô k sợ tôi tấn công sao?_ Mạnh nhìn nó cười rõ gian tà.
_Xì, miễn đi. Đồ đàn bà như mi tính làm gì ta, hử? Mà ta thì làm gì khơi gợi mi tý hứng thú nào chứ…. Hehehe…. Dọa nhầm đối tượng rồi_ Nó cười 1 tràng rồi đóng cửa cái “sầm”, để lại hắn với cái mặt tức tối đỏ bừng bừng.

Nó vừa tắm vừa bật nhạc ở trong đấy nghe chán chê chẳng thấy ló mặt ra. Gì chứ, nói hắn k có hứng thú với nó ư? Vậy thì những năm qua việc quái gì hắn phải cố quên đi hình ảnh 1 cái con nhỏ mở mồm ra là nói xiên nói xéo nói đểu hắn k tiếc lời làm gì? Là nó ngốc hay là nó phũ phàng đây…. hắn cũng k rõ nữa……!!!

“Cạch….”











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:45 pm

Nó bước ra, mặc 1 chiếc quần đùi ngắn đi cùng 1 chiếc áo phông trắng rộng thùng thình của con trai, tóc vẫn ướt nước do nó k chịu lau kĩ. H hắn mới thấy tóc nó dài hơn trước, có lẽ do nó hay đội mũ nên hắn k để ý lắm…..
_Này, cô có xu hướng mặc áo con trai từ bao h thế?_ Mạnh nhìn chiếc áo rộng thùng thình dài tới ngang đùi của nó hỏi.
_K, ta lấy nhầm nên mặc luôn, kệ. Hehe, mà đồ mi mặc cũng k phải đồ của ta đâu, ta đâu có mặc đồ như vậy chứ_ Nó cười toét.
_Hử, là sao?...._ Mạnh nhíu mày. Không phải đồ của nó, vậy sao nó lại có lắm đồ nam ở đây tới vậy chứ?
_Ờ, là của tên bạn ta. Thi thoảng nó qua đây nấu cơm cho ta ăn khi chị ta vắng nhà nên ta mua đồ để đấy cho tên đó thay thôi mà_ Nó cười rồi quay người bước vào phòng mình.

Còn hắn thì lúc đó đang chết sững người. Mạnh k thể thể ngờ được rằng lại có 1 người con trai có thể thân với nó đến mức như vậy…… Là người con trai mà nó bảo quan trọng đó sao???

KING…..KONG……..

Tiếng chuông cửa vang lên, Mạnh uể oải định hét nó chạy ra mở cửa, vì dù gì đây cũng đâu phải là nhà hắn đâu thì nghe tiếng nó hét ra từ phòng ngủ:
_Này, ra mở của giùm tui đi.
_Ờ_ Vậy là cuối cùng người ra lại là hắn.

Chán nản, vừa đứng dậy vừa vươn vai vừa đi ra mở cửa. Mạnh chẳng vội vàng làm vì hắn đoán chắc đó là chị nó, vì dường như người này biết trước có người ở nhà rồi nên chỉ bấm có đúng 1 hồi chuông thôi à….
_Mày làm cái gì mà lề mề thế hả?

Vừa mở cửa ra, Mạnh đã bị nghe câu lèo nhèo của cái tên đứng đợi trước cửa nhà nó. Mắt chạm mắt, cả 2 cùng ngạc nhiên đến ngỡ ngàng bởi người đứng trước mặt mình…………
_Mạnh.........
_Vinh………..











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:47 pm

CHAP 3:

_Sao mày lại ở đây?_ 2 người cùng đồng thanh

Đúng lúc đó nó chạy ra với 1 gương mặt k thể hớn hở hơn còn hắn thì chết sững khi nhìn thấy nó rồi:
_ Tới nhanh vậy? Đã ăn uống gì chưa?_ Nó kéo Vinh vào nhà
_Ăn rồi người ạ. K ăn có mà lại chẳng bị mày đá ra khỏi cửa _ Vinh bĩu môi nhìn nó
_Haha, biết thế là tốt đấy_ Nó cười toe toét
_Truyện, tao ma!! Um, xem nào…. Rồi ăn mặc được rồi, ok. Mày nhở vả tốt đấy, xong vụ này tao sẽ đãi mày 1 bữa em, ok _ Vinh nhìn nó từ đầu đến chân 1 lượt rồi gật đầu hài lòng

Nó bây h khắc hẳn lúc hắn gặp nó lần đầu tiên hay lúc nó mới về nhà nhiều lắm. Tóc nó h được giải thoái khỏi cái mũ le che kín cả gương mặt là kiểu tóc vic đấy cá tính. Gương mặt nó kì thật chẳng phải là của mĩ nhân gì cả nhưng nó sở hữu 1 làn da có thể được coi là trắng nên cũng k thể nói nó là 1 con nhỏ xấu xí ; nó đơn giản k xinh k đẹp k có gì được gọi là quá đặc sắc cả. Mó khoác trên mình bộ đồ khá giản dị có 1 chút nữ tính với 1 chiếc áo ba lỗ xanh và quần jean đen đi dôi giầy cao gót 7 phân. Trông nó khá cá tính nhưng k hề làm lộ liễu bản thân mình quá như những cô nàng khác…. Đặc biệt là nó h khác hoàn toàn 1 Thái Hoàng Nhật Linh ngày trước mà hắn biết……

_Xì, đi ăn kem thôi sao? Phải xem phim nữa k tao ở nhà cho mày đi mà tự sử với bọn đó đấy_ Nó bĩu môi
_Rồi, con xin mẹ. Nuôi mày còn khổ hơn nuôi người yêu à_ Vinh nói k quên lườm nó
_haha, khổ sao bằng nuôi người yêu được chứ? Làm gì có người yêu nào thoải mái như tao chứ hả, thương mày lắm nên 1 tuần mới bắt mày đãi ăn có 1 bữa k à _ nó cười toe toét, vỗ vai Vinh đắc trí
_Xì, 1 bữa ăn của mày bằng 10 bữa của người ta luôn à! À mà này quên mất tại sao thằng Mạnh lại ở nhà mày thế này? _ Vinh quay lại nhìn Mạnh hỏi
_Sời, tao nhặt tên này về nuôi trông nhà đấy_ Nó phẩy phẩy tay nói như đúng rồi
_Hả? _ Vinh nghệt mặt
_Hừ, vớ vẩn. Tại tao qua uống say quá vô tình gặp nhỏ thôi. Sao vậy ?_ Mạnh khẽ nhíu mày nhìn Vinh
_Ờ, cũng k có gì nhưng mà tao tưởng mày hôm nay cũng đi party cơ mà sao h vẫn còn ở đây thế?_Vinh hỏi
_Hả, party gì cở? _ Mạnh nghệt mặt k hiểu ý Vinh định nói gì
_Chậc, chẳng phải hôm nay thằng Kiệt nó mở party tại bar sao? Nó còn bắt tất cả phải mang người yêu đi còn gì nữa _ Vinh thở dài nói
_À… ừ quên mất. Chết tiệt, còn phải đi mua quần áo nữa _ Mạnh gãi đầu mệt mỏi











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:47 pm

Nó nhìn hắn đang vò cái đầu của mình rồi tung lên k khác gì tổ quạ mà khẽ nhăn mặt. Mở ví, nó ném cái chìa khóa xe cho hắn, vẫn cái điệu bộ lạnh lùng, nó nói:
_Lấy xe tui mà đi

Nó nói Mạnh mới nhớ là hắn hôm qua say quá nên vứt xe ở bar mà đi bộ chứ k có lái xe à, dù gì thì hắn cũng yêu cái mạng của mình lắm chứ. Hôm quá uống nhiều cũng là vì nó thế mà k dưng lại đụng ngay phải nó thực k biết là nó với hắn là vô duyên hay là có duyên nữa…..

_Ừ, cám ơn_ Mạnh nói
_À này, hay đi cùng luôn đi vì đằng nào chẳng đến cùng 1 nơi mà. Ở nhà h cũng chán nhỉ? _ Vinh hào hứng nói nhìn nó hỏi ý kiến
_Tùy thôi, sao cũng được_ Nó nhúm vai

Và thế là 3 người kéo nhau đi shopping. Xe nó và xe Vinh kể cả xe Mạnh cũng cùng à 1 loại luôn, đều là novor và có khác thì chắc chỉ là khác màu xe mà thôi…… Hắn nhìn nó nghĩ lại truyện đám bạn bảo nó nghèo rớt mùng tơi mà phải nhăn mặt ư? Chẳng hiểu từ nó có trỗ nào toát ra vẻ nghèo nàn nhỉ? Đồ của nó nhìn sơ qua cũng chẳng có cái nào rẻ cả kể cả mấy cái áo phông nó mặc cũng phải trên 200k, giầy của nó là giầy thể thao cũng k dưới 500k, còn cái đôi giầy cao gót nó đeo kia hắn biết vì cũng đã từng đưa mấy nhỏ đi mua rồi hình như là mấy triệu ý, còn nữa chưa kể tới nó đi xe novor và đặc biệt cái điện thoại iphone 4 kia của nó cũng đâu có rẻ ha….. Vậy rốt cục là lũ kia mắt bị sao mà nói nó nghèo?.....











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:47 pm

Cả 3 cùng đi tới 1 của tiệm bán đồ nam khá lớn trên phố của nhãn hàng D&G mà nó và Vinh vẫn hay tới mưa đồ cho Vinh hoặc có khi là mua luôn cả cho nó nếu có size vừa (=.=)
Mạnh nhanh chân vào quán chọn đồ nhưng mắt thì lại cứ gián vào nó với Vinh đang chọn đồ bên kia. Nhìn nó với Vinh vừa chọn đồ vừa đùa nhau rồi lại cãi nhau, chêu nhau mà sao Mạnh lại cảm thấy tức thế, khó chịu thế? Quả thực nhìn nó với Vinh bây h trông rất đẹp đôi, cứ như 2 người này yêu nhau thật vậy……
_Này….._ Tiếng gọi khiến Mạnh giật nảy mình
_Hả? Ờ…… gì vậy???_ Mạnh bối rối khi trước mặt mình là nó
_K, sao k chọn lâu vậy? Hay thử cái áo này đi _ Nó khẽ lắc đầu đưa cho Mạnh 1 chiếc áo sơ mi màu đen dài tay, phía trước ngực cũng gắn cườm đen tại nên hình hoa văn từ ngực đến vai khá đẹp

Mạnh nhìn chiếc áo nó chọn khẽ nhíu mày. Chiếc áo đấy k phải là xấu nếu k nói là khá bắt mắt nhưng có 1 điều khiến hắn k thích ở chiếc áo đấy. Mạnh nói:
_Tui k mặc màu đen, cậu biết rõ mà
_ Biết, k mặc thì thôi . Suốt ngày chỉ mặc có màu trắng trông cứ như cái thằng công tử bột ý_ Nó càng nói về sau giọng càng nhỏ dần. Nó đương nhiên học với hắn bao lâu vậy đều biết hắn k mặc đồ đen bao h mà lúc nào cũng chỉ có cái kiểu sơ mi trắng mà thôi…. Nó chẳng thích chút nào

Nó nói nhỏ thì nhỏ chứ tai Mạnh cũng đâu có điếc đâu, hắn đương nhiên nghe thấy rồi vì nó đâu nó cố tình nói nhỏ để muốn dấu hắn đâu. Cả cuộc đời của Mạnh, đứa con gái duy nhất k chịu khuất phục hắn, đứa con gái duy nhất mở mồm ra k nói đểu thì **** hắn là nó…..Nó của 1 năm trước dù ngoại hình có thể thay đổi đi chẳng nữa nhưng Mạnh_ hắn có thể cam đoan rằng tính cách của nó có đến ngày tận thế cũng tuyệt k thay đổi: ngang tàn, hiếu thắng , đanh đá……

Nhìn cái áo nó đưa 1 lúc rồi cuối cùng Mạnh cũng mang cái áo vào thử. Nhìn mình trước gương Mạnh phải tự hỏi mình rằng là hắn k hiểu chính bản thân mình hay là do nó hiểu bản thân hắn quá mức nữa…..???? Mạnh bước ra với 1 bộ dạng mới: đầu tóc gọn gàng lịch sự, nước da trắng ngang với con gái nổi bật trên chiếc áo sơ mi đen đầy nam tính, quần jean xanh và giầy D&G đen….trông Mạnh h đúng là 1 chàng lãng tử chính gốc thu hút mọi ánh nhìn từ nam đến nữ trong gian hàng này. Còn nó lúc đầy dù k nói gì nhưng cũng khẽ mỉm cười, đúng là sau 1 năm hắn cũng chẳng thay đổi gì ngoài vẻ bề ngoài ra cả; cái kiểu nó nhẹ thì k nghe nhưng người ta mắng **** rồi mặc kệ lại làm theo mới tài…..
_Này, bồ mày đâu?Có cần qua đón k?_ Vinh khoác vai Mạnh hỏi
_K cần, nhỏ tự đến đấy rồi. Đi thôi _ Mạnh lắc đầu

Trời bắt đầu ngả tối, 3 đứa chúng nó lên xe máy tới điểm hẹn…. Mạnh, Vinh đưa nó đến trung tâm thành phố Hà Nội, đỗ xe ngay trước cửa 1 quán bar lớn với đèn màu sáng chưng cả 1 góc phố, đứng ở ngoài cửa cũng có thể nghe thấy tiếng nhạc sập sinh bên trong……

Vừa bước vào trong thì nhỏ bồ của Mạnh nũng nịu đi lại ôm tay hắn áp vào ngực mình õng ẹo nói:
_Anh Mạnh, đêm qua anh làm gì mà em gọi hoài k được thế?
_Um, hôm qua uống hơi nhiều nên say, sorry em _ Mạnh thản nhiên hôn vào má nhỏ đầy tình tứ
_A, mà h mới hay nha. Anh mặc màu đen nhìn manly quá à _ Nhỏ nhìn mạnh đầy thèm muốn
_Vậy sao? Thế mặc màu trắng xấu lắm hả? _ Mạnh cười nhưng trong lòng mang 1 chút gì đó k tả được, ánh mắt khẽ liến về phía nó
_K, đẹp lắm nhưng thấy mặc màu đen còn đẹp hơn_ Nhỏ lắc đầu nói, ánh mắt nhìn Mạnh k chớp mắt làm 1 ai đó nhìn mà muốn ói
_Đi thôi _ Mạnh kéo nhỏ đi











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:48 pm

2 người này ôm nhau tiến về phía chiếc bàn lớn đặt ở giữa quán bar. Nó nhìn 2 người mà bĩu môi 1 cái dài cả km. Nó cũng phải công nhận 1 điều rằng nhỏ bồ của Mạnh khá là xinh thật, y như búp bê , với: mái tóc dài ngang lưng màu vàng xoăn tít, nước da cũng có thể công nhận là trắng chẻo, mắt đeo kính dãn tròng nên trông rất to, môi đỏ bóng, ăn mặc thì thôi khỏi phải nói là cực sẹc xy luôn…. Quả đúng là rất hợp với hắn _1 tên bảnh chọe

Vinh nhìn môi nó bĩu ra mà khẽ cười, ôm vai nó kéo đi vào cùng bàn đấy:
_Bĩu làm cái gì, mày bĩu thế còn phải bĩu dài dài à
_Xì, nếu mày bảo với tao trước là có cái tên hâm đó thì mày có mua tao bằng 10 bữa ăn thì tao cũng k thèm đi_ nó lườm Vinh
_Sao đâu mà. Ngồi cạnh tui là được rồi, mặc kệ đi đừng nhìn làm gì cho nó chướng mắt_ Vinh cười nhẹ

Đến bàn đấy, Vinh và nó chào mọi người cho có rồi cùng ngồi xuống. Nó nhìn thấy đã gần như trật kín cả cái bản rộng tưởng chừng như thừa kia h đã kín trỗ rồi; và ở đây nó thấy tất cả đều là trai xinh gái đẹp cả…..những tên ăn chơi nhà giàu bậc nhất đất Hà Thành có lẽ đều tụ hội đông đủ ở đây cả……
_Ồ! Vinh, mày vẫn đưa cô bạn này đến á? Yêu nhau lâu thế?_ 1 tên nhìn thấy nó cái nhận ra ngay và làm vẻ cực ngạc nhiên bởi cái truyện hết sức bình thường này
_Ha, ừ! Mày ghen tỵ với tao sao? Tại cô ấy giỏi quá nên giữ được tao thôi, nhỉ?_ Vinh cười nắm tay nó kéo lại gần mình

Nó cười cười k nói gì mà phối hợp diễn ăn ý với Vinh. Và k chỉ có tên đó mà rất nhiều, hầu như những tên con trai ở đây nó cũng từng 1 lần nhìn mặt và họ đều nhận ra nó vì nó đã đi cùng Vinh tham gia 1 bữa tiệc trước đây mấy tháng trước nên cũng thiệt tình mà chêu nó với Vinh….
_Mấy người biết nhỏ sao?_ Mạnh hỏi, hắn k khỏi bất ngờ là mấy tên bạn này biết nó thế mà mấy lần liền đụng mặt ở trường đều lại chẳng nhận ra
_Ừ, cô bạn này đã tham gia party mấy hôm trước 1 lần rồi. Phải rồi, hâm đấy mày bảo về nhà có việc nên k biết _ 1 tên giải thích

Hóa ra là như vậy, Mạnh k biết nếu như mấy tên bạn hắn biết nó chính là thằng nhóc tomboy mà mấy hôm trước tụi kia gọi nó là nghèo rớt mồng tơi thì sẽ có phản ứng như thế nào nhỉ?...... Hắn cũng thực tò mò nhưng có lẽ h chưa phải lúc……

Mọi người nói chuyện khá vui vẻ và nhảy điên cuồng, thác loạn. Những trai rượu dần dần cứ rỗng không chỉ còn lại vỏ trai, rượu vào thì lời ra nên những con người này quậy tưng bừng cả quán bar lên với những nhỏ ăn mặc sexy k ngại ngùng mà lên nhảy mua điên cuồng, những tên con trai thằng thì nhảy cùng thằng thì ở dưới hò hét cổ vũ……Chỉ có nó là chẳng say chút nào cả và cũng chẳng quậy tưng bừng theo cái kiểu mất hình thức đó. Vì sao ư? Vì nó được Vinh chăm cho rất tốt, hầu như rượu của nó toàn là Vinh uống hộ với lí do : “Bạn gái tao k biết uống rượu nên tao uống thay” đã uống tất cho nó. Cái này nó cũng chẳng lạ gì, Vinh có thể đối với người ngoài như thế nào nó k quan tâm nhưng đối với nó nhiều khi cứ tỏ vẻ thôi chứ người trc h chăm cho nó còn hơn cả chị nó chăm nó chỉ có mình Vinh mà thôi à; Vinh còn ở bên cạnh thì dù nó có uống được Vinh tuyệt đối k bao h cho nó động vào ly rượu nào cả……











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:48 pm

Và h, trong mắt Mạnh lúc này, giữa những con người đang chìm đắm trong nem say kia là nó với Vinh đang ngồi nói chuyện rất vui vẻ, cười đùa rất thoải mái mặc cho những con người sung quanh kia cũng k ảnh hưởng tới cả 2. Cái cách Vinh làm nó cười lăn cười bò, chọc nó và chăm nó khiến hắn dù biết 2 người đang đóng kịch nhưng là đóng kịch với chính hắn chứ k phải là đóng kịch với những con người ở kia…..Mạnh, hắn k thể k tin rằng 2 người này là 1 cặp……
_Này, sỉn rồi sao? _ Nó hua hua tay trước mặt Vinh
_Xì, sỉn sao được! Khinh người ta sao?_ Vinh nhăn mặt véo mũi nó
_Á! Chán sống rồi à? Nhìn mặt đỏ bừng bừng thế kia k sỉn thì là gì?_Nó đấm vào vai Vinh
_Uống rượu k đỏ mặt thì đen mặt à? Nhiêu đó là gì, tao còn có thể uống được mấy trai nữa cơ_ Vinh vênh mặt tự đắc
_Xì, sĩ dỏm. Uống cho lắm vào rối k nhấc được cái thân dậy mà lai tui về thì tui đạp cho chết luôn _ Nó bĩu môi, đứng dậy bước đi
_Ớ, đi đâu vậy?_ Vinh nhìn nó hỏi
_ĐI vệ sinh, đi ngắm gái k mà hỏi?_ Nó nhíu mày 1 chút rồi nháy mắt với Vinh

Nhưng nói xong là nó cứ thẳng cửa mà chạy trước khi Vinh đứng đậy túm nó mà sử đẹp. Chiều thì chiều nó lắm nhưng cũng oánh nó ghê lắm, dù đánh đùa thôi như mà nó với Vinh thân nhau cũng là do 1 đứa thì chuyên đi nói đểu còn 1 thằng thì chuyên đi dọa đấm, đánh, đạp,....mà…..

Vào nhà vệ sinh, nó soi gương mặt mình trong gương mà khẽ chẹp miệng; đúng là da mặt nó mỏng thật đấy, nó có uống 1 chút thôi mà đã ửng đỏ cả lên rồi…..Nó uống rượu cũng k phải là kém nhưng ở những nơi như thế này nó k cho phép mình buông thả bản thân. Và Vinh cũng hiểu nên Vinh sẽ chẳng bao h để cho nó làm thế cả…..Khẽ cười, nghĩ lại thì nó và Vinh cũng quen nhau 1 thời gian dài đấy chứ. Nếu nói chính xác ra thì nó với Vinh cũng biết nhau từ hồi mẫu giáo và trước nó thực sự rất ghét Vinh nhưng cái thời gian Vinh xa nhà đã đưa nó và Vinh thành 2 đứa bạn thân khi Vinh ở 1 mình trên đất Hạ Thành xa lạ……Và h đấy, ai cũng hiểu nó và Vinh thân nhau như thế nào; nó vui vì luôn có 1 tên bạn như Vinh bên cạnh…….

Bước ra khỏi nhà vệ sinh, nó gặp ngay Mạnh đang đứng đấy. Khẽ nhíu mày, nó nghĩ cũng chẳng phải có việc gì liên quan đến mình nên thản nhiên bước qua Mạnh, chạm mặt hắn nó chưa bao h thấy tốt cả……. Nhưng ngay lúc nó bước qua Mạnh 1 bước đã bị cánh tay con trai to khỏe của Mạnh giữ lại……
_Làm cái gì vậy?_ Nó gắt
_Cậu….. cậu với thằng Vinh là gì của nhau?_ Mạnh trần trừ mãi mới hỏi được. Dù cả 2 ngay từ lúc đầu gặp đã phủ nhận nhưng hắn k tin
_Là gì? Chẳng phải mi thấy rõ sao?_Nó nhăn mặt khó chịu
_2 người yêu nhau sao?_ trong mắt Mạnh có 1 tia đau đớn vì Mạnh đã mong 1 câu khẳng định là bạn bè của nó
_Tùy, nghĩ sao cũng được hết_ Nó thở dài cố dựt tay ra khỏi tay Mạnh. Nó k thích nói chuyện với hắn

Mạnh buông tay nó ra, nó chẳng hiểu hắn bị làm sao nhưng mà cái tính sáng nắng chiều mưa của Mạnh cứ ý như con gái vậy, nó k thích. Chẳng muốn bận tâm với 1 con người luôn lấy người khác ra làm thú vui của Mạnh, nó quay người bước đi thẳng………
_Tui yêu cậu………..











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:48 pm

CHAP 4:



Dọc hành lang k 1 bóng người, k 1 tạp âm nào nên câu nói dù nhỏ từ chất giọng hơi khàn nhưng lại rất rõ ràng của Mạnh vang lên nên đương nhiên nó chẳng thể là làm như k nghe thấy gì cả. Nó đứng khựng lại, quay mặt lại nhìn Mạnh, nhưng k phải bằng ánh mắt ngỡ ngàng ngạc nhiên mà nó cười. Vì sao lại cười ư? Bởi vì đây k phải là 1 nụ cười hạnh phúc, sung sướng mà là vị nụ cười nửa miệng mang hàm ý khinh khỉnh; vì đây k phải là lần đầu tiên nó nghe thấy câu nói này…….

_Lần này thì lại là bao nhiêu tiền đây?_ Nó hỏi.


Mạnh thừa khả năng hiểu được ý nghĩa câu hỏi của nó vì đây cũng k phải là lần đầu tiên Mạnh được nghe câu nói này. Tức giận xen lẫn đau đớn, lòng tự ái bị tổn thương trầm trọng Mạnh tiến về phía nó, nắm chặt vai nó đến phát đau, gắt gao nói như hét lên:

_Tai sao? Tại sao cậu lại nghĩ tôi vì tiền mà mới nói ra lời này hả??????

_K phải sao? Với cậu thì tôi ngay từ đầu đã chẳng có chút hấp dẫn nào cả; từ trước tới nay tôi với cậu vốn sống 2 cuộc sống khác nhau rồi. Hãy thôi ngay trò chơi này đi, cậu có thể mang tình yêu đi đùa giỡn tôi cũng k quan tâm, nhưng đừng mang tôi vào trò cá cược vô nghĩa của cậu _ Nó lạnh lùng nói, ánh mắt cũng k thèm nhìn hắn, cố gạt tay hắn ra.

_Tôi k như thế….._ Mạnh cãi lại. Quả thực tình cảm của hắn dành cho nó k phải như những đứa con gái khác chỉ là đùa cợt k đâu, bởi vì nó vốn đâu có giống họ …..

_Vậy sao? Ừ thì k phải như vậy đi. K như vậy nên có người yêu rồi mà vẫn có thể đứng đây tỏ tình với tôi sao? Khôi hài thật!!!_ Nó nhếch môi nở 1 nụ cười khinh khỉnh.

_Tôi……._Mạnh bối rối k biết phải giải thích với nó như thế nào.

_Thôi đi, dù có là như thế nào đi nữa thì tôi cũng k bao h tin cậu đâu. Cậu k hiểu sao? Chúng ta sống ở 2 thế giới khác nhau, tôi cần 1 thế giới an bình chứ k phải thế giới với đầy điệu vũ mê cuồng đầy thoác lạc như cậu. Cậu là công tử ăn chơi, nhà giàu lắm tiền nhưng tôi chỉ là 1 con nhỏ tầm thường cũng chẳng có tài cán gì cả, vậy nên hãy để tôi yên……_ Nó ngắt lời Mạnh, nói 1 tràng liền như đấm thẳng vào mặt Mạnh vậy.


Mạnh sững sờ, nhìn nó k biết nói như thế nào cả. Bây giờ nếu chỉ cần nhìn thẳng vào mặt Mạnh 1 lần, nhìn vào mắt Mạnh, nó sẽ thấy nói những lời nói đó làm tổn thương người khác như thế nào….












Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:49 pm

Khi đã xả hết khó chịu của mình trong tối nay với Mạnh rồi thì nó quay người bỏ đi thẳng. Lần này, Mạnh cũng với tay ra nhưng k giữ được nó nữa rồi…. Là lần thứ bao nhiều Mạnh để vuột mất nó khỏi tầm tay mình rồi?????


Thất thểu, mệt mỏi bước trên hành lang tối tăm mờ ảo trong ánh đèn vàng, Mạnh tức giận. Mạnh giận nó phũ phàng và giận chính bản thân mình…..

“BỐP……..”


Nắm tay vung lên, Mạnh đấm mạnh vào tường, miệng **** thề 1 câu:

_Chết tiệt !

_Giận dữ h cũng chăng có ích gì đâu.


Mạnh ngẩng lên, hắn hơi ngạc nhiên 1 chút vì k biết Vinh đứng đấy từ lúc nào và k biết Vinh đã nghe thấy chuyện của nó với hắn chưa……..

_Mày yêu Nhật Linh sao? Tao thật k ngờ đấy_ Vinh k ngần ngại mà hỏi Mạnh luôn.

_Ừ, tiếc rằng Linh yêu mày. _ Mạnh cũng chẳng phải giấu diếm làm gì nên sẵn sàng thừa nhận.

_Um…. Với tao thì Nhật Linh là 1 cô bạn rất quan trọng, nhưng mày thấy gì mà nghĩ tao với Nhật Linh yêu nhau vậy???? _ Vinh nhíu mày nhìn Mạnh.

_K phải sao?_ Mạnh cười, nhưng nụ cười đó mang sự đau buồn...


Nhìn Mạnh, Vinh khẽ thở dài vì k ngờ rằng cũng có ngày 1 thằng lãng tử thay bồ như thay áo như Mạnh lại cũng có lúc điên đảo mà rơi vào lưới tình của 1 người con gái. Mà cô gái đó ngoài sự ngang tàn, bướng bỉnh ra thì xét về bề ngoài cũng k thể so sánh như những cô bồ nhỏ của Mạnh được. Nhưng Vinh hiểu vì sao Mạnh yêu nó, vì có lẽ nó mang trong mình 1 sức hút đặc biệt nào đó mà thực ra chính Vinh cũng đã bị người con gái tưởng chừng nhỏ bé này hút hồn mất rồi….. Vinh nói:

_Nhật Linh, 1 năm trước đây đã từng nói với tao rằng: vì tao với nhỏ đã chơi với nhau quá thân, nói chuyện với nhau quá nhiều, quá hiểu nhau nên có j thì tất cả cũng chỉ đến giới hạn của 1 người bạn thân thôi, chứ k bao h có thể chạm đến tình yêu được...


Rồi Vinh quay người bước đi. Cũng chẳng hiểu sao Vinh lại nói cho Mạnh điều này; có phải vì Vinh hiểu được cảm nhận của Mạnh k nhỉ? Nó ngang tàn, bảo thủ lắm mà nên chắc chắn từ trước đến nay trong đầu nó đã mặc định 1 điều rằng nó k hề k thể yêu Mạnh được đâu…….. Nhưng, chẳng phải những hành động nó đối với Mạnh đang phản lại suy nghĩ của nó sao, mà Vinh thì k muốn sẽ ân hận cả đời khi để vuột mất tình yêu của mình……………..

…………………………


Đêm đó, khi về nhà với đầy sự mệt mỏi, khó chịu, Mạnh chìm vào 1 giấc ngủ đầy mộng mị vì Mạnh đã mơ….. mơ thấy ………


“ Vào 1 buổi tối mùa hè sau khi đã liên hoan mừng cả nhóm bạn đều đỗ đạt vào 1 trường đại học mà mình muốn thì hắn và nó lại cùng đi về nhà…. Như bình thường, người đi trước người đi sau như 2 kẻ xa lạ k hề biết đến nhau…..











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:49 pm

_Khoan đã _ Hắn đã lấy hết can đảm của mình sau rất lâu để giữ nó lại.

_Gì vậy? _ Nó đần mặt nhìn hắn khó hiểu.

_Tôi…….. tôi…………._ Hăn ấp úng mãi chẳng nói nên lời.

_Hơ, sao hôm này lắp ba lắp bắp giữ vậy? Ăn nhiều quá nên nghẹn rồi sao?_ Nó nói đểu hắn; có lẽ đấy là 1 thú vui của nó.


Im lặng 1 lúc, khi nó càng ngày càng chẳng hiểu hắn muốn gì, thì tự dưng hắn kéo tay ôm nó vào lòng, nói:

_Tôi thích cậu.

_Hả?_ Nó nghệt mặt, vẫn chưa tiêu hóa hết được câu nói của hắn.

_Tôi nói là tôi thích cậu _Hắn ôm chặt nó trong lòng mình.


Hắn đã phải mất rất nhiều thời gian để chấp nhận sự thật này và thêm nhiều thời gian nữa mới đủ dũng khí nói với nó câu này. K phải hắn chưa yêu ai bao h, nhưng mà với nó, lời yêu để nói ra chẳng hề dễ dàng như những đứa con gái khác chút nào cả. Nó trong mắt hắn bây h và lúc đấy chẳng khác gì nhau cả, vẫn cứng đầu, ngang tàn chẳng bao h chịu tuân theo 1 cái gì cả nhưng lại khiến nó trở nên thu hút…… vậy mà…………….

_Bao nhiêu tiền? _ Nó lạnh lùng đẩy hắn ra hỏi bằng chất giọng lạnh lùng.

_Hả? _ Lúc đấy thực sự hắn k hiểu nó muốn ám chỉ cái gì.

_Tôi hỏi cậu là cậu đã cá với những thằng nào, cá bao nhiêu tiền để có được lời đồng ý làm bạn gái của tôi?_ Giọng nó như ngàn mũi tên vô hình đâm vào ngực hắn.

_K…… k phải_ Hắn muốn giải thích, muốn giữ nó lại nhưng đã quá muộn cho tất cả…..


Bởi vì ngay khi nó buông ra những lời phũ phàng đấy thì nó cũng quay mặt bước đi. Và giá như nó chỉ bước chậm 1 chút thôi, nhìn vào gương mặt hắn đang đau khổ lúc này thôi thì nó mới biết hắn thật lòng như thế nào…….”


* * *

Mạnh giật mình thức dậy trong những kỉ niệm buồn đó, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Khẽ cười……. cười cho bản thân mình, cho cuộc đời mình rồi mệt mỏi bước vào phòng tắm, rửa trôi đi những mệt mỏi, bụi bặm cùng những kí ức trong mình trôi theo dòng nước mát…….

………………………


Và những ngày sau đấy, Mạnh k gặp nó nữa, chính xác thì nó lại biến thành “người vô hình” trong cuộc sống của tất cả mọi người kể cả hắn. Dù cho có cố tìm bóng nó ở cái sân trường đông đúc hàng nghìn người này, hay cố tình đi qua lớp học của nó cũng k thể nào tìm thấy 1 chút bóng dáng nào của nó đâu. Hắn thực sự k hiểu được, chẳng nhẽ cái biệt danh “người vô hình” của nó k phải chỉ là 1 lời nói giỡn hư vô thôi sao?????.....


Còn nó, nó lại càng ngày càng rúc sâu hơn vào chiếc áo “vô hình” của mình để k phải 1 lần nào nữa đụng phải Mạnh, để có 1 cuộc sống bình yên hơn. Nó có đủ khả năng nhận ra Mạnh từ xa, nên chỉ cần thấy nhác bóng hắn là như 1 phản xạ có điều kiện mà chạy mất chẳng có lý do nào cả…….


Cứ thế, 1 tuần………. 2 tuần………… 1 tháng………….. 2 tháng trôi qua trong yên lặng như vậy. Và nó sẽ ổn nếu như ngày nó xách ba lô đi về nhà nghỉ k gặp hắn ở bến xe tuyến………

_Về nhà sao?_ Mạnh hỏi nó, dáng vẻ dường như chẳng lấy làm ngạc nhiên lắm (thực ra là ngạc nhiên quá k biết ứng xử ra sao thôi _ _”)

_Um…_Nó khẽ nhíu mày 1 chút rồi cũng buông 1 câu đầu hờ hững.


1 tiếng k to k nhỏ, k lớn cũng chẳng bé và cũng chẳng mang âm điệu vui vẻ hay buồn bực gì của nó đã chấm dứt câu chuyện xã giao nhạt thếch để đẩy mọi thứ vào im lặng……..


Và như cái duyên tưởng chừng là “vô” đấy va vào nhau mà đưa cả nó và Mạnh lên cùng 1 tuyến xe về nhà. Nhưng thế nó k bức xúc lắm nếu như k phải nổi lòng trắc ẩn nhường ghế cho 1 bà cụ để rồi phải ngồi tít xuống dưới cạnh hắn. Vì sao lại ngồi cạnh hắn ư? Vì ông trời trêu ngươi nó, muốn giỡn với nó nên khi nó đi xuống thì cái ghế trống duy nhất là ghế của hắn …… Tuy vậy, nó cũng chẳng hiểu hôm nay cái số của nó bị làm sao mà nó bị ép ở giữa như 1 cái bánh kẹp thịt vậy vì xe càng lúc càng đông. Mặt mũi nó h đây tối sầm lại k thấy được ngày mai luôn…….

_ Muốn đổi chỗ k? _Giọng Mạnh nhẹ nhàng vang lên bên tai nó.

_Hử?_ Nó nhíu mày nhìn Mạnh khó hiểu.

_Đổi chỗ cho, ngồi cạnh cửa sổ sẽ thoáng hơn đấy_ Mạnh khẽ cười.











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:49 pm

Nó nhìn Mạnh, chớp chớp mắt nhìn hắn như sinh vật lạ vậy. Quái, nó k hiểu tại sao ngày hôm nay hắn lại hiền dữ vậy nữa, k hiểu cái thằng Mạnh vênh váo, kiêu căng chỉ biết đến lợi ích của mình biến đâu mất rồi nữa. Tuy nghĩ thì nghĩ vậy chứ nó vẫn gật đầu đồng ý, thật thì nó rất muốn ngồi trong cửa sổ mà. Nếu ngồi cạnh nó k phải là Mạnh thì chắc chắn nó chẳng ngại ngần mà xin người ta đổi chỗ cho mình đâu……

……………


Về nhà, nó đứng ngoài cổng mà khóc thầm, mặt mếu máo nhìn cái điện thoại:

“Mẹ và bố đang đi ăn tiệc. Con chịu khó đi đâu đó rồi tối bố mẹ về…..”


Thế đấy, về nhà nó cứ tưởng là được nghỉ ngơi thả phanh, ai ngờ lại trở thành người vô gia cư như thế này chứ. Khóc k ra nước mắt luôn, nó lọc cọc léo lết cái vali trên đường đầy khói bụi mà k biết nên đi đâu về đâu……

_Ủa?..... Nhật Linh…… Cháu Nhật Linh đúng k?........._Tiếng 1 người phụ nữ vang lên phía sau nó.


Nó chán nản quay lại, nhưng vừa nhìn thấy người phụ nữ này thì nó giật bắn mình, đột nhiên cảm thấy sợ vô cùng luôn……

_Bác….. bác ạ……_Giọng nó run run.

_Đi đâu mà lại xách vali thế này? Bố mẹ đâu rồi?_ Người phụ nữ vui vẻ hỏi.

_Dạ, bố mẹ cháu đi vắng ạ. Bố mẹ cháu quên mất k để chìa khóa ở nhà nên……_Nó ngập ngừng nói.


Nó có thể thề rằng cứ hễ đứng trước mặt người phụ nữ này là y như rằng nó chẳng cần giả nai hay gì gì cả cũng tự động cực kỳ ngoan ngoãn, lễ phép luôn …..

_Trời, thế bao h mẹ cháu mới về? Ở đây có chỗ nào mà đi đâu chứ? Thôi, qua nhà bác nghỉ ngơi 1 chút đi, vừa đi xe về vậy chắc mệt rồi_ Bác hồ hởi nói với nó.

_Dạ… thôi…. thôi ạ……_Nó lúng túng xua tay. Gì chứ, nó có thể về nhà ai hay thà đi lang thang còn hơn là về ở nhà người phụ nữ này. K phải vì sợ bà hay ghét bà mà vì……… vì bà chính là mẹ của hắn_ Phan Vũ Anh Mạnh…….











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:50 pm

CHAP 5:
_Đừng ngại, thằng Mạnh nhà bác nó cũng vừa về xong đó…. Mau đi thôi nào _ Bà cười tươi, còn giúp nó mang vali đi luôn, mặc nó đứng đó như trời trồng.

Nó lại muốn khóc quá, chính vì cái thằng con trai quý tử của bà nó mới k dám tới chứ, nó đương nhiên là biết hắn đang ở nhà rồi, vì chẳng phải lúc nãy nó với hắn đi cùng xe ngồi cùng chỗ sao?….. Nhưng mà có lí do gì để từ chối cơ chứ, mà chạy còn chẳng chạy được khi bà đã mang vali của nó lên tới cửa luôn rồi. Còn cách nào khác ngoài cách lầm lũi đi theo bà vào nhà đâu. Mặt nó bây h đã méo lại còn méo hơn khi vừa đến của đã đụng ngay hắn:
_Hử? Nhật Linh….._ Mạnh khá ngạc nhiên khi vừa bước xuống đã thấy nó đứng lù lù ở trước cửa nhà mình.
_Hì, chào_ Nó gượng cười, vẫy vẫy tay chào hắn y như xiếc vậy.
_Sao…. _Mạnh đang định hỏi thì mẹ nó chen vào:
_Mạnh, mau xách đồ của Linh lên tầng đi. Dẫn bạn Linh lên phòng nghỉ ngơi 1 chút, mẹ đi làm gì đấy cho 2 đứa ăn.
_Gì? Ở phòng nào? _Mạnh nhăn mặt gắt.
_Thôi ạ, cháu ngồi phòng khách đợi cũng được rồi ạ. K cần phải phiền thế đâu ạ…. _Nó lúng túng xua tay.
_K được, ai lại thế. Cháu cứ lên phòng đi, thằng Mạnh nó sang nằm phòng bác cũng được. Mau lên_ Mẹ nó nói rồi quay lại thẩy cái vali của nó cho Mạnh giục.

Rốt cục nó cũng k làm gì được nên đành lên theo vậy…. Đã bảo mà, nó mẹ mình thì chưa chắc đã sợ đâu, người ngoài chẳng thèm quan tâm nhưng k hiểu sao mà nó lại sợ mẹ Mạnh 1 phép, cứ đứng trước mặt mẹ hắn là nó cực kì sợ luôn. Đố dám cãi câu nào…….
_Đấy, vào đi _ Mạnh chán nản nói, đặt vali của nó xuống rồi xoay người bước đi k quên lầm bầm : “Vì sao tui phải nhường phòng cho cậu chứ?”

Nó nhìn cái dáng dong dỏng cao của hắn đi ngang bố đời kia mà bĩu môi dài cả cây số, lườm 1 cái cho bõ bức, thuận miệng buông ra câu muôn thủa nó dành cho hắn:
_Đồ đàn bà ...


Nó đã thế chẳng thèm câu nệ nhà hắn hay nhà ai nữa luôn, thản nhiên bò lên giường ngủ 1 trận cho bõ tức….. Dù gì nó cũng đang mệt chết được……

Mạnh từ phòng tắm bước ra, đi qua phòng nó, tâm trạng khá là thoải mái khi gột bỏ được lớp bụi bặm trên người mình. Nhưng đi qua phòng nó, chính xác mà nói thì phải là phòng của hắn mới đúng, thì hắn lại k kìm được lòng mình mà bước vào. Mạnh khẽ nhíu mày khì thấy nó đang ngủ ngon lành trên giường của mình, đã thế con ôm gối mà hắn kê chân để mà ngủ trông rất chi là hạnh phúc, chẳng có chút âu lo nào cả……..

Ngồi xuống giường, Mạnh khẽ vén lọn tóc vương trên mặt nó, ngắm nhìn nó….. Quả thực, 1 năm nó đã thay đổi rất nhiều rồi, chẳng qua là do chính hắn k nhận ra thôi; nhưng cũng chẳng có gì lạ khi nó nữ tính hơn trước cả, vì con gái ở độ tuổi này là đẹp nhất mà….. Mạnh cúi người, hôn nhẹ lên trán nó, khẽ nói:
_Tôi yêu cậu….. yêu thực tấm lòng, tuyệt k như cậu nghĩ ……….

Rồi Mạnh đứng dậy bước ra khỏi phòng 1 cách yên lặng. Rồi tới tối, nó cùng gia đình Mạnh ăn cơm rồi trở về nhà mình và lại trở lại với cuộc sống mà nó và Mạnh k liên quan gì đến nhau cả….. 2 con người - 2 con đường - 2 lối rẽ riêng …….

* * *











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:50 pm

Ngồi trong lớp, Mạnh hướng ánh mắt ra ngoài tìm 1 thân ảnh nhỏ bé nhưng dường như đều là vô vọng. Khẽ thở dài, đang định đứng dậy đi ra ngoài thì thấy mấy thằng bạn lại túm hắn kéo đi đâu đó, chẳng để hắn kịp hỏi chỉ nói rằng : “Có kịch hay để xem”.

Một lúc sau thì hắn cũng biết và thầm mong k như những gì mình nghĩ. Mặt hắn h k thể nào tối hơn được nữa luôn, nhìn mấy thằng bạn hỏi:
_Chúng mày làm gì ở đây vậy?
_Haha, thằng Kiệt dạo này nó có hứng thú mới, thích tìm của lạ nên nó định tán chơi cô bé có biệt danh “người vô hình” chút xem có vị gì? _ 1 tên cười cợt nói.
_Phải phải…. tán cá xấu k phải dễ đâu nha_ 1 thằng khác cười hùa theo.
_Chúng mày điên à? _ Mặt hắn trông càng ngày càng tăm tối hơn.

Hắn đương nhiên k phải sợ mấy tên này cướp mất nó đi mà sợ chính là mất thằng bạn đang dây vào 1 tổ kiến lửa thôi……
_Ầy, sao đâu mà. A! Tới rồi kìa, mau lên…. _ Mấy tên kia phát hiện nó tới liền đẩy tên Kiệt ra.
_Này……._Mạnh định ngăn cản thì Kiệt đã đứng trước mặt nó mất rồi.

Kiệt cũng là 1 tên công tử, so với hắn về khoản phong lưu k hề thua kém, ngoại hình cũng chỉ kém hắn 1 chút nhưng chắc chắn giàu k thua gì hắn cả nhưng……… nó lại tuyệt nhiên ghét loại công tử bột à…….

Nó đang đeo phone ung dung đi tới lớp thì bị 1 toán con trai chặn lại. Rồi nó đang chẳng hiểu gì cả thì 1 tên con trai ăn mặc bảnh bao, chải chuốt đi tới trước mặt mình, dơ dơ bó hoa ra…..

Nó chẳng biết mấy tên kia nói cái gì cả chỉ nghe loáng thoáng mấy tên kia tự dưng rú lên như lợn bị cắt tiết vậy. Khẽ thở dài đầy ngao ngán, nó bỏ tai phone ra hỏi:
_Nói cái gì vậy?

Cả lũ nhìn nó mà sock đơ luôn, cái tên bảnh bảnh nhìn nó e dè hỏi?
_Em…. k nghe thấy anh nói gì sao?

Nó nhíu mày, liếc cái tên trước mặt 1 cái từ đầu ngọn tóc xuống tới gót giầy đắt tiền, nhưng cái nhìn của nó cứ như kiểu nhìn hắn là người ngoài hành tinh rơi xuống trái đất vậy. Và bằng cái giọng thờ ơ, nó nói:
_Tôi đang nghe nhạc thì làm thế quái nào nghe thấy mấy người nói cái gì được…..
_Ừ, anh là Kiệt, chào em _ Kiệt cười méo xẹo nói với nó, trong khi mấy thằng bạn bên ngoài k khỏi sặc sụa.
_Anh? Chắc gì đã hơn tuổi tôi mà đòi làm anh, kì vậy? Và tui cũng quen biết chi anh mà làm quen ? _ Nó đứng khoanh tay trước ngữ nhìn tên kia nhăn mặt.
_À …. ùm….. uh…. Tuy là k quen biết nhưng h biết cũng được mà. Kiệt cũng chính là muốn có thể làm quen với Nhật Linh đó. Linh thực cá tính nha, có thể làm bạn gái Kiệt được k? _ Kiệt đổi cách xưng hô với nó, khẽ nở nụ cười sát gái của mình ra rồi chìa bó hồng trước mặt nó.

Cách tán gái cộng thêm nụ cười quyến rũ kia, dù có là cũ nhưng đã có biết bao nhiêu cô gái đã chết dưới tay anh chàng này k chỉ vì bó hoa đơn giản rồi, vậy nó thì sao???

Nó k cười, k nhíu mày cũng chẳng có tỏ vẻ gì thế này thế nọ cả, nhưng cũng tuyệt chẳng nói gì mà cứ nhìn chằm chằm Kiệt. K gian cực yên lặng, mấy tên kia dường như cũng mong chờ câu trả lời của nó như là mong câu trả lời của 1 đứa con gái tụi hắn yêu lắm vậy, nhưng nó dường như lại chẳng có tý gì cả là định trả lời cả mà cứ nhìn Kiệt k chớp mắt luôn………..
_Nhật Linh….._Kiệt đang định nói thì giọng nói lạnh băng của nó cất lên:
_Bao nhiêu tiền?
_Hả? _ Kiệt cũng như cả lũ ngờ người nghệt mặt ra nhìn nó. Chỉ có hắn là hiểu và khẽ cười nhạt lại tưởng tượng ra chính mình năm xưa và chính mình mấy tháng trước đây…….
_Tui hỏi mấy người đã cá cược bao nhiêu cho câu đồng ý của tôi để tôi làm bạn gái vậy?_ Nó cười nhạt.











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:50 pm

Rồi chẳng để mấy tên kia kịp nói gì nó quay người bước về lớp mình sau khi tặng cho mấy tên đó 1 cái nhìn khinh bỉ k quên liếc qua hắn 1 cái cũng với ánh mắt đó……. Với nó, những tên công tử bột đấy chính là những tên ngốc trong cái trò chơi tưởng chừng luôn chiến thắng kia của bọn chúng………. Và nó thì chán ghét thứ đó……….
…………..

Trưa, Mạnh lang thang trong trường kiếm chỗ nào đó nghỉ ngơi 1 chút vì k muốn lái xe về nhà trong cái thời tiết nóng cháy ra cháy thịt này trong khi chiều vẫn phải lên lớp. Đi qua thư viện trường, đột nhiên Mạnh đứng khựng lại rồi lùi lùi vài bước ngó vào phía trong thư viện. Và cứ thế Mạnh đứng ngoài cửa mà bần thần ngắm nhìn ai đó mà ai cũng biết là ai đang đọc cái gì đó mà cười khúc khích 1 mình rồi lại chợt đập bàn rầm rầm tỏ ra rất là bất bình…….. Lần đầu Mạnh được chứng kiến những biểu cảm của nó rõ tới vậy và cũng biết thừa thứ duy nhất khiến nó có những cảm xúc kì lạ kia chính là …………… tiểu thuyết và truyện tranh. Những câu chuyện mà hắn dù k muốn nghe nhưng vẫn lọt vào tai hắn khi nó phấn khởi kể cho đứa bạn nghe rồi cực kì phấn khích tưởng tượng làm hắn nghe nó kể mà còn tưởng đấy là 1 bộ phim nào đó cơ…….. Và rốt cục, sau mỗi lần kể chuyện nó đều chốt chắc nịch 1 câu: “ Sau này tao nhất định sẽ lấy chồng làm “tổng tài”, k chí ít cũng phải là găng-tơ” (bạn nào đọc truyện Trung quốc chắc sẽ biết “tổng tài” chính là tổng giám đốc ạ =.=)

Bất giác chân Mạnh bước vào trong, đứng ngay trước mặt nó khiến nó đáng khoái chí cười phải giật nảy mình kêu lên:
_Oái, mi từ đầu lại lù lù xuất hiện ở đây vậy?
_Vẫn ham đọc truyện nhỉ? _ Mạnh ngồi xuống chỗ đối diện nó.
_Ha, đương nhiên sẽ là mãi mãi, luôn luôn rồi vì truyện là cuộc sống của tui _ Nó nhoẻn miệng cười toe toét.

Nó có thể nghĩ tới Vinh mà cười vui vẻ, nghĩ tới truyện, tới những hình mẫu nam nhân hoàn hảo mà cười hạnh phúc nhưng tuyệt nhiên chẳng bao h nó để tâm tới hắn cả. Hắn k mong nó h nghĩ tới hắn mà cười như vậy, nếu k muốn nói nó nghĩ tới hắn mà cười quỷ dị; hắn chỉ mong 1 lần nó nhìn hắn…. 1 chút thôi…….
_Nhật Linh, làm bạn gái của tôi đi_Thanh âm trầm của Mạnh vang lên rất rõ trong gian phòng vắng lặng.

Và ngay lúc Mạnh nói câu đấy, nụ cười của nó tắt hẳn. Gương mặt lại trở nên băng lãnh, nó nhìn hắn mà như chẳng nhìn lại định thốt ra những lời lẽ làm đau lòng hắn. Nhưng hắn k cam tâm, k muốn như vậy nên liền cắt lời nó……..
_Tôi k có nói chơi, càng chẳng phải đùa dỡn cậu 1 chút nào cả. Tình cảm của tôi dành cho cậu k phải mới có, chắc cậu cũng rõ, tôi đã nói điều này từ 1 năm trước rồi. Tôi cũng chia tay với nhỏ kia, tuyệt k bận tâm tới bất kì cô gái nào cả. Như cậu nói, họ đẹp và tôi là 1 thằng ưa sắc đẹp, nhưng sau qua bao lâu, bao tháng và 1 năm tôi vẫn k thể thay đổi tình cảm trong lòng mình được_ Mạnh nhìn thẳng nó mà nói, bàn tay hắn nâng cằm nó lên, hướng ánh mắt nó nhìn về phía hắn để nó có thể đọc được 1 nỗi buồn, 1 nỗi đau trong đó……
_Cậu……_ Đôi mắt nó bị ánh mắt nâu thâm trầm đầy sâu lắng kia cuốn lấy; ánh mắt mà nó luôn k ưa tại sao h nó lại cảm thấy đâu và tim nó lại cảm thấy khó chịu. Nó k biết nói gì, nó chưa bao h nhìn hắn lấy 1 lần thẳng thắn nên nó….. nó cũng k biết phải làm sao cả, chỉ biết là k thể mở miệng nói được những lời tàn nhẫn.
_Tôi yêu cậu _ Mạnh cầm tay nó, chân thành nói.
_Tôi…. tôi……………._Nó tự dưng k kiềm chế được cảm xúc mà đỏ ửng mặt, lắp bắp k biết nói như thế nào.

Nó thực sự từ trước tới nay vốn coi Mạnh - hắn là 1 tay chơi và sẽ k bao h để ý rằng hắn yêu nó thật lòng hay tự hỏi lòng mình rằng tình cảm đối với hắn là sao mà vì sao lại dung túng hắn? Nó đâu phải chưa thấy những gì hắn làm trước đây và bây h chứ…… nhưng sao ánh mắt đó????? Nó phải tự hỏi rằng thực sự suốt 1 năm quá hắn vẫn luôn yêu nó sao????

Đứng phắt dậy, nó lật đật chạy ra ngoài, bỏ mặc Mạnh cứ ở đấy. Nó thực k biết phải đối mặt với hắn như thế nào cả….

Mạnh nhìn nó chạy đi, cũng k giữ lại mà chỉ khẽ cười….. Tự tôn của 1 thằng con trai, lòng dũng cảm hắn đã mang đánh cuộc cả vào lần này…. lần thứ 3 hắn nói chữ “yêu” với nó. Hắn cười chính hắn vì sao phải khổ sở vì nó, và hắn cười vì ít ra dù k nhận được 1 câu “đồng ý” nhưng nó đã k nói những câu tuyệt tình với hắn………… vậy là đủ!!!











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:50 pm

* * *
Ngày hôm sau, Mạnh thong dong bước đi trên khuôn viên trường, tâm trạng khá là tốt, rất thoải mái vừa đi vừa huýt sáo rất chi là yêu đời thì 1 tên con trai chẳng biết từ đâu nhảy vào khoác vai hắn:
_Sao hôm nay mày yêu đời quá vậy? Tao đang buồn chán muốn chết đây nè.
_Có vấn đề gì mà khiến đại gia Tuấn Kiệt đây buồn phiền vậy?_ Mạnh cười nhìn thằng bạn mặt đang buồn tới não nề.
_Haizzz, thì đấy, từ cái hôm bị cô bạn Nhật Linh từ chối 1 cách k thể phũ phàng hơn thì tự dưng chán đời, mất hết cả cảm hứng chơi bời_ Kiệt thở dài ngao ngán.
_ Đừng động vào nhỏ, kết quả sẽ k tốt đâu. Tao đã ngăn mà k nghe, mày hôm đấy là còn bị nhẹ chán đấy_ Mạnh nhíu mày cảnh cáo.
_Tại sao? _ Kiệt khó hiểu nhìn Mạnh.
_Nhỏ k giống như những đứa con gái khác đâu, nhỏ vốn k thích ta. Nhỏ có thể c.hửi thẳng mặt bất cứ đứa nào chẳng câu nệ nam nữ, xấu hay đẹp khi động vào nhỏ đâu. K phải cái kiểu c.hửi mất văn hóa đâu mà văn vẻ ý, thâm lắm_ Mạnh nói, thầm nhớ lại chính mình dường như cãi nhau với nó cũng chưa bao h thắng được thì phải……
_Thế sao? Á! Mà đừng bảo tao mày quen biết nhỏ nhé, hay yêu nhỏ rồi sao biết rõ thế? _ Kiệt nhìn Mạnh đầy soi mói.

Mạnh k gật đầu cũng chẳng lắc đầu, chỉ cười cười rồi bước đi, để lại tên bạn với 1 dấu hỏi to đùng. Thực ra đâu cần phải yêu mới biết chứ khi nó với Mạnh học với nhau lâu tới vậy à………….











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:52 pm

CHAP 6:

Ngày hôm sau, Mạnh thản nhiên bỏ mặc mấy thằng bạn của mình mà đi tìm nó. Qua thư viện trường chẳng thấy nó đâu cả, Mạnh chán nản và buồn bực vì k nghĩ rằng sau khi nó biết được tình cảm của mình lại tránh mặt mình như thế này. Thở hắt ra 1 cái, Mạnh đang định bước đi thì bỗng đứng khựng lại khi ánh mắt quét qua 1 góc của thư viện. Nhanh chân chạy vào, rồi tự dưng Mạnh ngoác miệng cười - 1 nụ cười cực ngốc nhưng lại rất vui vẻ, rất hạnh phúc khi nhìn thấy nó đang tựa người vào giá sách, tay ôm 1 quyển truyện mà ngủ ngon lành. Nhẹ nhàng bước lại ngồi cạnh nó, ngắm nhìn nó ngủ……Mạnh cảm thấy h tâm trạng mình rất thoải mái……..



1 lúc sau, nó mơ màng tỉnh dậy thì nghe thấy tiếng nói nhè nhẹ bên tai mình:

_Tỉnh rồi sao?



Nó ngơ ngác quay về phía phát giọng nói rồi giật bắn mình khi nhìn thấy trước mặt mình là Mạnh đang cười với nó…..

_Cậu …...Cậu ……_Nó lắp ba lắp bắp.

_Ngủ ngon k? _ Mạnh vẫn chưng ra nụ cười tỏa sáng của mình làm cho tim nó đập thình thịch.

_Sao…. sao lại ở đây???_ Nó như người bị nói ngọng vậy, mãi mới thốt được hết câu.

_Tui tìm cậu mà, thấy cậu ngủ ngon quá nên k nỡ đánh thức dậy. Ăn táo k? _ Mạnh đặt vào bàn tay nó 1 quả táo đỏ, trông rất ngon.



Nó gật gật đầu rồi cầm quả táo chăm chú ăn, k dám nhìn mặt hắn luôn. Từ lúc bị Mạnh ép nhìn thẳng vào hắn tới bây h, rồi nhận ra hắn k hề đùa bỡn thì nó cứ nhìn hắn là cảm giác tim đập rất mạnh, miệng thì lắp bắp k nói được câu nào nên hồn chứ chẳng nói đến buông ra những lời nói lạnh lùng trước kia…… Thật đúng là đau tim chết ra được…..!!

_Ầy! Ăn ngon nhỉ, cho tui ăn với _ Mạnh xán lại gần nó, cười cực kì gian tà.



Nó nhìn cái mặt cáo của Mạnh đang cười cười kia mà bỗng nhìn thấy đằng sau mọc thêm cái đuôi sói luôn rồi. Nhưng mà nó đâu có hiền lành vậy đâu, nhìn Mạnh nó chớp chớp mắt 2 cái rồi cầm quả táo liếm 1 đường dài rồi cười híp mắt đưa Mạnh:

_Này, ăn được thì cứ tự nhiên.



Đúng là 2 con người này, nhìn thì cứ tưởng rằng là 2 cực của nam châm k thể nào ở gần nhau được, nhưng thực chất ra thì phải gọi là kỳ phùng địch thủ mới chính xác. Mạnh thì gian manh còn nó thì đểu k kém cạnh nào luôn….. Nhưng để phân thắng bại này thì chỉ phải so xem người nào có bộ mặt dày hơn thôi……



Vậy nên nó đang đắc thắng, cười rất tươi thì k ngờ Mạnh thản nhiên cầm quả táo trong tay nó, cắn 1 miếng rõ to. Rồi trước con mắt trố ra vì kinh ngạc của nó, Mạnh ăn sạch sẽ qủa táo luôn k hề ngần ngại chút nào mà còn phán 1 câu xanh rờn:

_Người ta gọi thế này là hôn gián tiếp đấy...



Bỗng dưng mặt nó bừng đỏ như quả gấc chín, vừa ngại vừa tức nó vung tay đánh:

_Đồ bẩn, bị điên sao mà ăn…. bẩn chết được ý…..

_K có, sạch mà…… táo này rất ngon nha_ Mạnh cười khoái chí, mặc cho nó đánh.



Nó thật sự k biết tâm tình mình làm sao nữa, nhưng h nó thật k tài nào tạo được khoảng cách với Mạnh cả. K biết tại nó quá dễ dãi hay là tại cái tên trước mặt nó đây càng ngày càng được nước lấn tới khiến cho nó k tự chủ được chính mình nữa……..



………………….



Những ngày tiếp theo, dường như Mạnh biết nó luôn đóng đô ở thư viện mỗi buổi trưa nên trưa nào cũng tí tởn chạy đến tìm nó nói chuyện hay đơn giản chỉ ngồi ngẩn ra ngắm nó ngủ……Nhưng có 1 điều là dù 2 người đã thân nhau hơn trước rất nhiều rồi nhưng mà có vô tình gặp nhau ở ngoài thư viện thì cả 2 đều coi như chẳng quen biết nhau; nếu có đụng mặt nhau nó cũng chỉ khẽ gật đầu chào hắn 1 cái mà thôi……



Đừng quá lạ khi mà k đi đâu trong trường hắn cũng đều tìm thấy được hình bóng nó vì nó đã nói cho hắn biết về bí mật này. Thực ra thì nó chẳng phải là “người vô hình” gì đâu và cũng chẳng cao siêu gì cả. Lí do để nó bị người ta gọi với cái biệt danh này vì nó k muốn kết bạn và cũng chẳng muốn quen thân với ai hết nên nó tự đẩy mình ra xa mọi người thôi, để họ coi nó như k tồn tại. Còn với hắn 1 năm qua k thấy nó nhưng ngược lại, 1 năm đó ngày nào nó cũng bắt gặp hắn trên dưới 5 lần luôn, vì thực ra nếu hắn đi chỉ cần chú ý quay đầu lại phía sau, để ý 1 chút chắc chắn sẽ thấy nó mà thôi……



Dù có thân vậy, nhưng tình cảm của nó với Mạnh cũng chỉ dừng ở mức bạn bè mà thôi, sẽ k có gì xảy ra nếu như k phải………..



Hôm đấy nó đi về, vừa ra đến cửa cổng thì bị chặn lại bởi 1 toán con gái ăn mặc rất thời thượng. Và nó sẽ chẳng hiểu có chuyện gì, nó đắc tội với ai nếu như k nhìn thấy nhỏ - người yêu cũ của Mạnh mà lần trước ở quán bar nó đã gặp.

_Có chuyện gì vậy ?_Nó hỏi.

_Nghe nói bạn đây là bồ mới của Mạnh hả? _ Giọng nói của nhỏ ngọt sớt nhưng nó có thể nghe được sự khinh khỉnh trong đó.

_Có vấn đề gì sao?_ Nó nhíu mày.

_Ờ, 1 chút. Tôi đang tưởng rằng anh ấy bỏ tôi theo 1 con nhỏ nào đấy cũng phải xinh đẹp hơn tôi hoặc ít ra cũng phải bằng tôi chứ nhưng…… haizzz….. cô quá tầm thường đi. 1 con nhỏ tomboy như cô lấy cái quái gì ra để hấp dẫn anh ấy chứ? Nhìn thật rách rưới _ Nhỏ khinh khỉnh nhìn nó 1 lượt từ đầu đến chân.











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:52 pm

_Cám ơn, tiểu thư đây quá khen rồi_ Nó cười nhạt, gương mặt 1 chút cũng k biểu lộ tức giận.



Nhỏ thấy nói đểu nó k được liền quay ngoắt mặt đe dọa nó:

_Hừ, tao k muốn nói nhiều với đứa như mày làm gì cả. Tóm lại, tao muốn mày tránh xa anh Mạnh ra k thì đừng trách tao ác.

_Ặc, sợ quá_ Nó ôm người giả vờ run sợ nhưng rồi lại cười cợt nhìn nhỏ hỏi vặn lại:

_Nếu tôi nói k thì sao?



Nhỏ có thể coi thường vẻ ngoài của nó, ừ thì đúng là k bằng nhỏ thật đi chẳng nữa nhưng lá gan của nó k hề nhỏ đâu. Gì chứ, nó là ai chứ? Nó đến con trai còn chẳng nể mặt thì những đứa con gái này nó cũng chẳng coi có tí kí lô nào cả. Nhỏ thích dọa nó thì nó vờn cho biết ………..

_Mày…….._Nhỏ tức giận giơ tay lên tát vào mặt nó.



Nhưng tiếc rằng cái trò chơi trẻ con này quá tầm thường, dù gì con gái đánh nhau cũng chỉ có thế: tát, xé quần, xé áo,…… mà thôi. Nhưng nó cũng đâu phải là cái loại con gái đứng yên mà chịu đánh chứ, cho dù nó k đánh lại được thì cũng k để người ta động vào mình đâu, vì nó k phải chưa đánh nhau bao h và cũng k phải là người k biết yêu bản thân mình…..



Nó giơ tay chặn đòn đánh của nhỏ lại…… 1 giọt máu đỏ tươi rơi xuống đất, 1 vệt máu dài chảy từ bàn tay của nó xuống…… tay nhỏ kẹp banh xà lam……

_K ăn được thì đạp đổ sao? Chẳng phải cô nói tôi xấu, k có chút hấp dẫn nào cơ mà; việc gì phải dở cái trò bẩn thỉu này ra thế? Là cô k đủ tự tin vào bản thân mình có thể dùng cái sức hấp dẫn của mình kéo Mạnh quay về hay là tôi k như lời cô nói ???_ Nò nhìn máu trên tay mình rồi nhìn nhỏ nở nụ cười nhạt.

_Mày……._Nhỏ mím môi đầy tức giận trừng mắt nhìn nó.

_Tôi nói cô hay. Một, tôi k phải là cái loại con gái cứ thích bám nhằng nhằng 1 thằng k yêu mình như cô. Hai, nếu Mạnh k nói rằng chán ghét tôi, muốn tôi tránh xa hắn ra thì tại sao tôi phải đẩy 1 người ra chỉ vì 1 con người tôi chẳng quen biết gì như cô vậy? Cô thật sự rất nhạt nhẽo _ Nó thả tay hất nhỏ ngã xuống nền đất.



Nhỏ nhìn nó rồi bỗng dưng cười lớn, 1 nụ cười man rợ, điên dại khiến mấy đứa đi theo nhỏ cũng k hiểu được nhỏ bị làm sao. Nhỏ cười khùng khục nói với nó:

_ Nếu tao nói tao với anh Mạnh đã ngủ với nhau rồi thì sao???



K gian bỗng im lặng. Mọi người chăm chú vào lời nói vừa thoát ra đó. Nhưng có 1 điều rằng dù k gian im lặng đó nhưng trên gương mặt nó 1 chút biểu cảm ngạc nhiên cũng k hề có; tức giận k, ngạc nhiên càng k,……. Giọng nói nó lạnh lùng mà thản nhiên buông xuống:

_ Cô k phải là người con gái đầu tiên lên giường với Mạnh, tôi cũng biết rõ. Thứ đó cô nghĩ rằng có thể dọa tôi sợ được sao??? Xin lỗi làm cô thất vọng rồi nhưng tôi nhắc nhở cô 1 điều rằng chính cô đã tự hạ thấp danh dự của mình đấy…….



Nó đang nói thì có tiếng gọi xen lẫn phẫn nộ lẫn tức giận cắt ngang lời nó và thu hút tầm mắt của tất cả mọi người…..

_Nhật Linh!

_Nhật Linh……….



Nó quay lại, là Mạnh và Vinh đang chạy tới với gương mặt đầy lo lắng. Lũ bạn của cả 2 đang ngạc nhiên khi nhìn thấy Mạnh chạy về phía nó chứ k phải phía nhỏ bồ cũ xinh đẹp của hắn đang ngồi dưới đất……..

_Làm sao thế này?_ Mạnh lo lắng cầm tay nó nhìn đầy xót xa.

_K sao đâu_ Nó khẽ cười, lắc đầu.

_ Để băng lại đã, qua kia xử nốt đi_ Vinh kéo nó về phía mình rồi hất mặt ám chỉ Mạnh giải quyết nhỏ bồ cũ của hắn.



Kéo nó lại băng, nhìn vết thương nó mà Vinh lầm bầm đầy xót xa:

_Mày điên rồi mới để máu chảy như thế này. Tao sẽ đạp chết thằng Mạnh, thế này ai mà yên tâm được chứ.

_Haha, k sao. K phải do Mạnh, đừng trách _ Nó cười cười.

_Còn bênh sao? Mày yêu Mạnh thực chứ; đã ngộ ra rồi sao? _ Vinh lườm nó.

_Việc này trước sau gì cũng đến thôi _ Nó nói, cố lờ câu hỏi của Vinh đi bởi vì nó có 1 chút gì đó chưa rõ lắm…..



Vinh k nói gì nữa chăm chú, nhẹ nhàng băng tay nó, lau sạch máu. Còn Mạnh, h hắn mới để ý tới nhỏ bồ cũ của mình cũng ở đây; thấy nó là Mạnh quên sạch luôn. Nhưng h dường như Mạnh cũng hiểu được vết thương của nó từ đâu mà ra và đã có chuyện gì xảy ra. Gương mặt anh tuấn của Mạnh tối sầm lại, ánh mắt lạnh băng nhìn nhỏ hỏi:

_Cô muốn gì?



Nhỏ ta thì chỉ vừa nhìn thấy Mạnh đã ăn vạ rồi. Lúc Mạnh hỏi thì cô ta còn khóc to hơn nữa; vừa khóc vừa nấc vừa kể khổ của mình, kể nhỏ yêu Mạnh như thế nào mà sao Mạnh nỡ đối sử với nó như thế?....... Nhỏ nói 1 tràng dài, thừa thời gian cho Vinh băng xong tay cho nó và cũng thừa thời gian cho nó nhẹ kéo áo Mạnh lắc đầu k cho Mạnh được làm gì nhỏ quá đáng…..











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:52 pm

Mạnh k gật cũng k lắc với nó mà quay đi, đợi đến lúc nhỏ khóc lóc ăn vạ xong rồi mới tiến lại gần nhỏ trong tiếng xì xào **** bới của lũ bạn nhỏ. Mạnh quét 1 ánh mắt lạnh băng về phía đám xôn xao đó khiến bọn đấy im bặt rồi đứng trước mặt nhỏ, ngón tay thon dài khẽ nâng cằm nhỏ lên nói:

_Tôi có nói yêu cô sao?

_Anh………_Nhỏ mở to mắt nhìn Mạnh, nhưng Mạnh lại nói tiếp:

_ Tôi k phải là thằng đầu tiên ngủ với cô nên đừng đến đây ăn vạ rằng tôi phụ cô, lợi dụng cô. Người lợi dụng tiếng của tôi để ve vãn thằng khác là cô k phải tôi……



Mạnh cười nhạt rồi buông tay bước tới bên nó, kéo nó vào lòng trước sự ngỡ ngàng lẫn sock của nhỏ và cũng của mấy thằng bạn. Bằng chất giọng rõ ràng, rành mạch nhất, Mạnh nói:

_Tôi yêu người con gái này k phải chỉ mới ngày một ngày hai. Cũng k phải yêu như 1 trò chơi để vờn trong tay như cô. Tôi yêu cô gái này, đã 1 năm rồi……



Nói xong, Mạnh kéo nó đi ra sau thư viện ngồi để mặc những con người kia. Cả đường đi nó chẳng nói gì chỉ lẳng lặng theo Mạnh, 1 lời trách cứ cũng k nói. Mãi cho đến lúc Mạnh đặt nó xuống cái ghế đá phía sau thư viện, khụyu gối trước mặt nó, đặt nhẹ 1 nụ hôn lên bàn tay bị thương của nó, nhẹ nhàng nói:

_Xin lỗi, đều tại tôi cả.



Nó hiểu Mạnh xin lỗi mình về cái gì, nhưng mà khi nó chấp nhận để Mạnh bước vào cuộc sống của mình, thì những chuyện của quá khứ với 1 thằng con trai trường thành như Mạnh, ham hố như Mạnh nó cũng k thèm chấp nhất. Nó lắc đầu, cười cười nói:

_K sao đâu...

_Chuyện của cậu và cô ta nói tui đều nghe thấy hết. Cám ơn vì đã k khinh bỉ 1 thằng như tui _ Mạnh nói.

_Ấy, có gì đâu…… Nhưng việc đó k phải là tui mới biết nên chẳng khiến tôi bận tâm...._Nó đơ mặt ra khi mặt Mạnh đang cực gần nó.

_Bỏ qua quá khứ đi. Làm bạn gái Mạnh nhé_ Mạnh chạm nhẹ bàn tay lên má nó đang ửng đỏ cả lên.



Nó ngồi im, gương mặt đỏ bừng bừng k nói được câu nào. Mãi lúc sau nó mới lấy lại bình tĩnh mà ngẩng mặt lên đối diện với Mạnh nói:

_Tui k thích con trai lăng nhăng, bắt cá 2 tay.

_Yêu cậu tui tuyệt đối k bao h làm vậy _ Mạnh gật đầu quả quyết.

_Nếu k ngày cảm thấy chán nhau rồi hay tìm thấy tình yêu mới thì cứ thẳng thắn chia tay, được chứ? Đừng để tui hận cậu.

_K có ngày đó đâu, nhưng tui hứa _ Mạnh khẽ cười.

_K được nói dối tui.

_Um _ Mạnh gật đầu.

_Vậy thì k vấn đề gì cả _ Nó nhoẻn miệng cười.

_Vậy là……_ Mạnh nhìn nó, dường như k tin vào tai mình lắm.

_Ừ thì…. tui….. tui đồng ý _ Nó cúi gằm mặt, che đi gương mặt hồng đỏ của mình.

_Tui yêu cậu _Mạnh cười rạng rỡ nhổm người dậy ôm nó vào lòng.

_Ngốc……



Nó ngượng chín người, định mắng Mạnh thì đã thấy tự dưng mặt Mạnh gần sát mình. Và khi nó còn chưa kịp làm gì thì những lời nói nó định nói ra kia đã bị cái ôm nhẹ nhàng, ấm áp cùng nụ hôn ngọt ngào, mãnh liệt yêu thương của Mạnh nuốt vào miệng mất rồi….. Nó cảm nhận thấy tình yêu của Mạnh trong nụ hôn đó……..Nụ hôn đó mang hương ngọt ngào lắm…………….



1 tháng sau:



Nó mặc 1 chiếc áo sơ mi dài trên đầu gối đi cùng giầy thể thao cổ ngắn đầy cá tính, tay trong tay đi cùng Mạnh nói chuyện vui vẻ, hạnh phúc trong rạp chiếu phim thì gặp phải 1 người k ngờ tới. K ai khác chính là cô nàng bạn gái cũ của Mạnh đang tay trong tay với 1 thằng nhà giàu bảnh chọe nào đấy. Nhỏ liếc nhìn Mạnh nói đểu:

_Ô! Lại bồ mới rồi sao? Thấy anh tuyên bố ghê lắm cơ mà, rốt cục vẫn k chịu được con nhỏ xấu xí đấy mà đi theo em này à.



Nó với Mạnh nhìn nhau rồi phì cười. Mạnh kéo nó sát vào bên cạnh mình, hôn nhẹ lên má nó rồi trả lời bằng cái giọng k thể hạnh phúc hơn:

_Xin giới thiệu với anh, bạn gái của anh tên Thái Hoàng Nhật Linh. Và đương nhiên cũng là cô bạn em gặp lúc trước, bọn anh h rất tốt.



Mặt nhỏ liền tối sầm lại rồi quay người đùng đùng bỏ đi đầy phẫn nộ lại xen chút quê mùa khiến cho nó và Mạnh được trận cười đau cả bụng………. Nhưng h nó cũng đã biết nó và Mạnh yêu nhau như thế nào……















Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:54 pm

-----THE END----











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:55 pm

Truyện ngắn: Phiêu bay ( Zen ft Windky)


TÁC GIẢ: ZEN FT WINDKY (cánh gà êu của coffe )



Trên cây cầu bắc qua 1 dòng sông chảy nặng phù sa, Huyền ngồi vắt vẻo trên đó, đeo phone nghe nhạc, thả mình vào k khí trong lành cùng điệu nhạc du dương, khẽ hát lên nhè nhẹ 1 bản nhạc mà mình yêu thích. Minh Huyền là vậy, là 1 đứa con gái đầy cá tính, mạnh mẽ k bao h khóc trước mặt bất cứ 1 ai, nhưng lại cần 1 khoảng lặng cho riêng mình như lúc này……..

Ráng trời chiều vàng ruộm trên trời hè, từng đám mây lững thững trôi lơ lửng tuyệt đẹp….. Phải, là đẹp, k phải tự dưng Huyền lại cảm thấy nó đẹp đâu mà nó đẹp thực sự chỉ khi mặt trời xuống phản quang những tia nắng tạo nên trên viền những đám mây kia 1 viền vàng rực sáng rất đẹp…… Cảnh thì đẹp thật nhưng trời chiều luôn mang 1 vẻ ảm đạm, đầy tâm trạng….. Và cứ như vậy mỗi lần về đây, Huyền lại nhớ về 1 người con trai mang cái tên : Trần Hoàng Gia Minh……….

Đó là 1 người con trai đặc biệt mang cái tên “mối tình đầu” với những kỉ niệm k bao h phai nhạt trong lòng Huyền……..

* * *

“Ngày đó Huyền - nó trở về Việt Nam sau 5 năm du học ở nước ngoài với ngoại nó vì với 1 lí do đơn giản rằng nó k thích ở ngôi nhà k hợp với nó và k thuộc về nó. Nó nhớ ngày nó quen Minh - hắn là khi còn bé tý với những kỉ niệm từ lúc mẫu giáo đầy trẻ thơ và cũng chẳng có gì quá đậm sâu trong nó. Nhưng thời gian luôn làm mọi thứ thay đổi từ ngoại hình đến tính cách, gia cảnh,…… Và nó cũng đã thay đổi, k còn 1 cô bé hồn nhiên vô tư như trước nữa mà là 1 cô thiếu nữ với tuổi 17t xinh tươi; cái tuổi đang trưởng thành hơn từ cả ngoại hình đến tâm hồn. Nhưng dù có thế nào thì nó vẫn mãi mãi là 1 đứa tinh nghịch, hiếu động từ bé đến lớn mà thôi; có hay chăng thay đổi chính là 1 nội tâm bên trong nó. Một nội tâm với những tình cảm thuần khiết, những suy nghĩ sâu lắng hơn bên trong cái vẻ ngoài luôn vui vẻ, hồn nhiên đó là bước trưởng thành của nó……

Sẽ chẳng có gì nếu năm lớp 11 nó k trở về Việt Nam - Đất nước mà nó đã được sinh ra, cũng như tại cái cổng trường cấp 3 mà nó theo học hôm đấy, khi tâm trạng nó đang vui phơi phới trong tà áo dài trắng tinh thì……………..

“Bốp”

1 tên to con mặt lạnh hơn tiền, mắt thì chẳng biết là để phía nào, ở trên bầu trời hay để dưới đế giầy nhưng nó nghĩ chắc bét ra thì mắt tên đó cũng để ở đằng sau nên nó đứng lù lù ở đấy mà vẫn đâm phải chứ. Nhưng thế k đáng nói, nó chẳng tức giận như thế nếu như cái thằng cao hơn nó hẳn 1 cái đầu, to con hơn nó đụng nó suýt chút nữa thì té mà chẳng thèm mở miệng xin lỗi hay hỏi han gì mà đi thẳng 1 mạch mới sợ chứ! Nó tức giận, chạy tới đứng trước hắn chắn đường, chỉ thẳng tay vào mặt cái con người k biết mở mồm xin lỗi kia ra mà quát:
_Cái tên chảnh kia, đụng người ta mà k biết mở mồm xin lỗi à?
Cái mặt tên đó lúc đầu nghệt ra rồi mãi mới lạnh lùng nói ra được 1 câu :
_Tôi có đụng cô sao?

…………..

Vậy đấy, 1 câu nói lạnh lùng của hắn đã đẩy nó thành 1 con nhỏ vô duyên thích đi gây sự chú ý của người khác. Nó tức, tức lắm chứ nhưng càng tức hơn khi lớp của nó với lớp của hắn ngay sát sàn sạt nhau. Chính vì cái lẽ đó mà ngày nào nó cũng phải tức tối 2 con mắt khi nhìn thấy hắn, nhưng nó cũng vẫn cảm thấy may mắn chán vì k phải học cùng lớp chứ chắc k nó bực mình mà chết mất…..

Nhưng nó lại phát hiện ra rằng…… hắn…….. hắn chính là cậu bạn ngày xưa k thân lắm của nó chứ…… Quả thực thời gian đã làm thay đổi con người nhiều, suýt chút nữa là nó đã chẳng nhận ra hắn rồi…… Hắn đâu còn là cái thằng nhóc cứ hay cười ngốc nghếch với bạn bè như hồi mẫu giáo, đâu còn là thằng nhóc bụ bẫm, mũm mĩm để nó trêu chọc như thời bé xưa nữa….. Mà h hắn - Trần Hoàng Gia Minh đã là 1 chàng trai trưởng thành đầy mĩ lực, đủ khả năng hấp dẫn bất cứ 1 cô gái nào rồi. Nhưng tuy có vậy thì nó sẽ k nằm trong top những đứa con gái bị hắn dùng cái mị lực đấy để mà hấp dẫn đâu, bởi vì nó ghét cái con người này; nó ghét những thằng lạnh lùng, cái gì cũng vô can đến mình như vậy nên nó sẽ k để yên đâu!!! Minh Huyền này là ai chứ? Là người có thù nhất định sẽ phải trả bằng đc…….

Cũng vào lúc đó, nhân ngày kỉ niệm 45 năm thành lập, trường đã tổ chức hội trại kết hợp với hội thao cùng văn nghệ đầy sôi động và vui vẻ. Và cũng chính vì 1 lẽ như vậy mà 1 đứa ham chơi như nó đương nhiên là phải có mặt trong những cuốc vui như vậy rồi và đương nhiên nó cũng đang lên kế hoạch trả thù 1 ai đấy mà, nó là đứa thù dai lắm nha. Những lúc vui chơi như thế này là lúc nó để cho đầu óc mình thư thái nhất, đẩy tất cả muộn phiền đi để có thể cười thật tươi, thật vui vẻ trước các bạn; nó có thể đang buồn nhưng nó chẳng bao h muốn bạn bè mình buồn phiền cả… Nó k phủ nhận mình là 1 đứa năng động và thích vui chơi nên nó đã tham gia rất nhiều hoạt động hôm đó như: nhảy dance cover, bóng chuyền,…… Cũng chính vì vậy, nó k chỉ có tài mà còn có cả chút sắc đẹp trời ban nên cũng có k ít anh mê mẩn nó đâu nhưng ngặt nỗi nó lại k hề có rung động chứ!

Thế cũng chưa là gì khi nó làm lũ bạn ngã ngửa khi tham gia cả võ, thi đấu thay có đứa bạn nhà có việc bận k đến được….. cũng là lúc nó trả thù ai đó…. Đây rõ ràng là ông trời ban cho nó cơ hội mà, k tận dụng thì chắc chắn nó k mang tên Vũ Vũ Minh Huyền nữa. Khẽ cười 1 nụ cười cực kì tinh ranh, trong cái đầu nhỏ bé nhưng đầy mưu mẹo kia nó đang tính toán 1 trò chơi thú vị dành cho người đã đắc tội với mình….. Ai nhìn nó bây h cũng thấy nó rất giống hiện thân của 1 con quỷ xinh đẹp mang trên mình đôi cánh dơi xảo trá…

Còn trong lúc ấy, cái người k dưng thành kẻ thù nằm trong tầm ngắm của nó đang tức chết vì phải đấu với 1 đứa con gái mà đứa nào k đụng lại đụng chúng nó chứ……. Là nghiệt duyên sao??
_Hì, xin nương tay nhé _ Nó miệng thì nói vậy chứ môi rõ ràng lại vô tình cong lên tạo thành 1 nụ cười đầy thách thức.

Và có lẽ trận đấu võ của nó với hắn đã được đưa vào lịch sử của trường luôn khi mà bá khí quyền uy thượng võ ngất trời không thấy đâu mà chỉ thấy từ trong sàn đấu võ tiếng cười vang ra ngày càng to, thu hút rất nhiều tầm mắt của người khác phải bước chân vào đó…..

Chả là như thế này, khi trọng tài vừa thổi còi, hắn đang định xông vào và hạ nó bằng 1 đòn cho xong việc để kết thúc trận đấu thì…….
_Khoan đã _ Nó cũng đang chạy về phía hắn thì tự dưng đứng khựng lại dơ tay ra hiệu hắn dừng lại làm khán giả nhà ta cứ tròn mắt nhìn vì ánh mắt nó nghiêm trọng lắm nha.
_Hehe, đai áo tuột mất rồi để sửa lại đã_ Nó cười toét nhưng rõ ràng đây là nụ cười cực cợt nhả với hắn mà.

“RẦM……”

Cả khán đài đồng loạt tất cả té ngửa cái “rầm” với nó luôn. Còn hắn đương nhiên là tức rồi, tức ra mặt luôn ý chứ, khó chịu nói:
_Đấu tử tế đi.
_Được _ Ánh mắt nó ánh lên tia kiên quyết.

Nó nói, đầu giật lia lịa, ánh mắt thì thế nhưng rõ ràng miệng cười đầy gian tà mà. Dù nó có đa tài thật đấy, nhưng trên hết nó là đứa có thù phải báo, mà cái gì cũng đặt chơi lên hàng đầu nên là…..

Nó với hắn tuy k có gì gián đoạn nữa cả, đấu với nhau rất chi là hăng say nhé nhưng khán giả thì méo mặt luôn vì thực k hiểu là nó đấu võ gì nữa luôn. Vovinam cũng k phải, karate cũng k, taekwondo cũng chẳng phải luôn…., chỉ biết là khi hắn dơ chân đá nó 1 quyền vào bụng thì nó tránh được nhưng tránh bằng cánh ngồi thụp xuống ôm đầu kêu lên : “Ối! Sợ quá” . Hay k thì cũng là chẳng ai làm gì, đòn hắn còn chưa chạm được vào nó mà nó té cái “oạch” đầy đẳng cấp xuống đất, khiến cả khán đài k khỏi ôm bụng cười ầm cả lên. Chưa hết, khi nó chán chê mới phản lại được đòn, dơ chân thì đầy lúng túng tuyệt k có tý nào của con nhà võ luôn thế nào bàn chân của nó vẫn chạm vào được hắn nhé. Ngặt nỗi những điểm phải đánh vào là đầu hay chí ít là vào vai của cú bổ dọc đấy, nó lại cho thẳng bàn chân ngọc của nó an tọa tên mặt hắn. Hắn bị nó cho cả bàn chân ngọc ngà lên mặt mà còn chẳng lui 1 bước trong khi nó lại té cái rầm dù hắn k hề làm gì cả……

Khán giả cả buổi hôm đấy chính là được nó tiếp đãi rất thịnh soạn luôn, ăn no 1 bụng cười luôn…..

Và trận đấu sau 1 hồi chật vật thì cũng đã đi đến kết quả là nó thắng khi bất ngờ xoay người quật hắn ngã xuống sàn gỗ 1 cái “rầm” đầy điêu nghệ bằng 1 đòn judo làm cả bọn trợn ngược mắt cả lên. Rốt cục cứ như thế nó thắng, hắn tức nhưng k làm gì được luôn………….

Rõ ràng là thi đấu karate nhưng nó dùng đủ mọi loại võ loạn xì ngậu mà được phân thắng bại. K ai phục thật nhưng vấn đề ở chỗ là trọng tài cũng bó tay bất lực thôi chứ biết làm sao. Bởi vì ngay từ lúc bắt đầu tới h đâu có thi đấu 1 màn karate thực sự đâu mà là tất cả bị nó cuốn vào 1 trò bỡn cợt đó chứ…. Nên k phân nó thắng thì ai thắng nữa khi hắn đường đường là vô địch karate bị nó hạ ngon ơ trong 1 đòn tới vậy…….
_Hehe, cám ơn đã nhường nhé_ Nó nháy mắt đầy tinh nghịch với hắn.

Vậy đấy, hắn đã thua nó oanh liệt và nghiệt ngã như vậy đấy…..

………………

Những ngày sau đó thì đối với nó, trêu hắn đã trở thành 1 thú vui. Suy nghĩ của nó cũng rất đơn giản rằng k phải thù ghét hắn mà trả thù đâu, mà chẳng qua là nó tự dưng thấy trêu hắn rất là vui. Nhất là cái biểu cảm k làm gì nó được của hắn làm mỗi khi nó nhớ lại đều phải mỉm cười đắc chí. Nó cảm thấy thật sự là rất thú vị, như: hết nói đểu nói xiên nói xéo hắn thì chuyển qua ngáng chân hắn đi qua rồi ngây thơ mà đầy vô (số) tội nói:
_Ô! Tui ngáng chân cậu sao? Trách thì trách cậu đi đứng k cẩn thận thôi.


Hay như là chạy rồi đụng hắn ý như cái lần hắn vô ý đụng nó ở cổng trường rồi quay lại khẽ nhíu mày, bắt chước ý điệu bộ của hắn hôm đấy mà nói:
_Tôi có đụng cậu sao?

Hắn đương nhiên là tức lắm chứ, cứ nhìn cái gương mặt tối sầm lại của hắn là nó k khỏi ôm bụng cười cả buổi như con hâm. Nhưng cũng chính vì vậy mà k biết từ lúc nào, có phải là nó quá để tâm hắn, quá háo chiến mà nó đã chẳng biết từ lúc nào trong trái tim lại mang hình bóng hắn mất rồi. Trái tim nhỏ bé của nó luôn thúc đẩy nó hướng ánh mắt mình đi tìm hình bóng của hắn, ngắm nhìn hắn lúc vui lúc buồn hay là khi hắn đang hăng say đá bóng với bạn bè…….

Cứ mỗi lần thấy hắn là trái tim nó k theo nó điều khiển mà cứ đập rộn ràng, gương mặt lại khẽ nóng bừng lên. Những lúc nhìn thấy hắn cứ chỉ muốn trêu hắn cho hắn tức mà thôi; nó nhiều khi k hiểu được sao lại trêu hắn sao tim lại đập nhanh vì hắn tới như vậy…….. Nó k rõ nhưng rồi nó cũng dần dần hiểu ra là, chính nó đã dâng trái tim nhỏ bé cho hắn mất rồi, đã để trái tim này lỡ nhịp vì hắn…… vì yêu hắn - Trần Hoàng Gia Minh……..

_Anh ơi! Em phải làm sao đây? _ Nó chạy sang bên lớp ông anh kết nghĩa hơn nó 1 tuổi mà ngồi đần mặt ra, hết thở dài rồi lại đần mặt rồi lại thở dài, khiến cho anh cũng phải não ruột theo nó thì nó mới chịu mở miệng nói.
_Chậc, cuối cùng em cũng chịu mở miệng rồi sao? Rồi, kể anh nghe có chuyện gì nào, anh quân sư cho _ Anh khẽ thở dài bó tay với nó rồi lại ôn nhu xoa đầu nó hỏi.
_Em…… em thích tên Minh mất rồi_ Nó mếu máo.

Anh khẽ nhíu mày 1 chút, đôi mắt thoáng qua 1 nỗi đau rồi lại trở về mình thường ân cần nhìn nó cười, anh nói:
_Em ngốc, em thích thằng nhóc đó thì cũng đâu có ai cấm được em đâu mà mếu máo vậy chứ? Nếu đã thích vậy hay thử tiếp cận, thân với thằng nhóc rồi nói ra xem sao?
_Em…..

Nó ngập ngừng chẳng biết thế có được đâu. Anh đã nói với nó rất nhiều, k chỉ có cách đó mà còn nhiều cách khác nữa nhưng dường như cách nào với nó cũng k ổn lắm. Nhưng nó cũng cảm thấy yên tâm hơn vì luôn có anh ở bên cạnh giúp đỡ nó, che chở cho nó, nó thật tự hào nhé. Tuy vậy thì cái kiểu lân la làm quen thì nó chịu thôi, nên cuối cùng cả buổi anh đưa ra cho nó trăm phương ngàn kế thế nào nó đều k chịu đành bất lực luôn với nó. Và nó đành chọn cách nhờ bạn nó hỏi hộ vậy……
_Minh! Lớp tao có đứa kết mày đấy, mày nghĩ sao?
_Ai? _ Hắn nhíu mày.
_Huyền, Vũ Vũ Minh Huyền ý.
_Huyền á?........... Nhưng tao chỉ yêu Lan thôi. Dù cho Lan nó k yêu tao đi nữa._ Hắn khá ngạc nhiên nhưng rồi cũng đành trầm ngâm nói.

Nó biết, nó hiểu và đương nhiên là nó cũng k phủ nhận rằng mình rất buồn rồi vì hắn k yêu nó mà yêu chính là nhỏ bạn thân của nó cơ. Nó k trách nhỏ bạn thân vì cũng như anh nó nói, tình yêu k thể cấm đoán bất cứ ai cả, nên cho dù có yêu Minh thật nhưng k có nghĩa nó chỉ vì 1 người con trai mà đánh mất 1 cô bạn thân, tuyệt k phải nó. Có trách thì chỉ có thể trách nó rằng đã k nói với hắn ngay từ đầu, nói với hắn ngay trước khi nói với Lan - nhỏ bạn thân của nó thì có lẽ sẽ tốt hơn………

Tuy vậy nó cũng vẫn luôn tươi tắn, vì nó dù gì vẫn luôn có 1 ông anh trai ân cần quan tâm bảo bọc mà. Nó đã rất tự hào bởi có rất nhiều đứa bạn phải nói ghen tỵ với nó quá trời khi nó lại có được 1 ông anh trai toàn diện như vậy. Và k chỉ anh đâu, thời gian nó buồn nhất nhỏ bạn thân cùng anh đã luôn bên cạnh nói, giúp nó thật nhiều……
_Haizzz….. mày thât là…. Anh vừa hiền lại ấm áp thế, lại còn luôn ở bên cạnh mày nữa, lại chẳng yêu là sao chứ?_Nhỏ bạn thân thở dài nhìn nó
_Biết sao được, tao k có cảm xúc. Tao cũng muốn rung rinh với anh lắm chứ nhưng k được _ Nó cười trừ.

Ừ thì thật là nó ngốc nghếch thật đấy khi cứ chìm vào 1 tình yêu đơn phương vô vọng; nhưng biết làm sao được khi trái tim nó h chỉ hướng về phía hắn mà thôi….. Anh đúng là hiểu nó thật đấy, hết lòng yêu thương nó thật đấy, nhưng chính vì anh quá hiểu rõ nó đã tạo nó và anh thành 2 mảnh ghép giống ý cạnh nhau nên chỉ có thể cạnh nhau chứ k thể ghép vào với nhau được. Thứ nó cần là 1 mảnh ghép khác có thể lắp vừa khoảng trống trong nó…… như hắn chẳng hạn nhưng….. dường như hắn lại k phải dành cho nó……….

Nó cứ bần thần với mới suy nghĩ hỗn độn của mình mãi cho tới lúc nhỏ bạn gọi nó cũng chẳng để ý gì cả…….
_Này….. _Nhỏ bạn lay mạnh nó.
_Hả….. hử? Gì thế?_Nó giật mình nghệt mặt hỏi.
_Um….. Nếu mày thực sự thức hắn tới mức vậy hay để tao giúp 2 người nhé_ Nhỏ nói.
_K cần_ Nó lắc đầu k cần suy nghĩ.

Nó biết rằng nhỏ bạn thật sự k yêu hắn, cũng biết nhỏ bạn chỉ là muốn tốt cho nó nên mới nói vậy, nhưng nó k thích 1 tình yêu gượng ép chút nào. Và làm sao mà nó có thể nhờ chính người mà hắn yêu giúp nó được chứ? Kể cả cho là nhỏ bạn nó k yêu hắn đi chăng nữa thì nó cũng tuyệt đối k thể làm như vậy được…… Nó là người hiểu rõ cái cảm giác yêu mà k được đáp lại nó đau khổ như thế nào, nên nó tuyệt đối k muốn đẩy người nó yêu thương vào thế khó xử……..!!!! Cứ để 1 mình nó với tình đơn phương tốt hơn là để hắn thêm buồn phiền như nó…..

…………………….











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:55 pm

Và mọi thứ cứ thế trôi đi trong yên lặng, 2 con người cùng yêu nhưng 2 mảnh trái tim lại k xoay vào với nhau để tạo thành 1 trái tim hoàn hảo, toàn vẹn và đẹp đẽ cho tình yêu tuổi mới lớn tinh khiết nhưng đầy màu hồng………
_Minh……….. Huyền………. ơi iiiiiiiiiii…….._ Tên bạn gọi nó nhưng cố tình nhấn mạnh từng chữ một.
_Mày chán sống rồi à? _ Nó quay lại lườm tên bạn đó muốn rách cả mắt.
_Úi zời, bạn Minh…….. Huyền……. sao mà hung dữ vậy? _ Tên kia k hề sợ mà ngược lại còn cố tình trêu nó tiếp.

Nó thật tức, muốn đánh tên đó nhưng mà k được. Cái tên của nó mà tên kia gọi tưởng chừng như chẳng có gì cả, nhưng thực chất là đang trêu nó với hắn đấy mà. Trách thì chắc chỉ trách ai bảo ba mẹ nó đặt tên nó thế nào mà làm họ phụ của nó lại là tên hắn chứ….???!!! Chuyện này chỉ có nó, nhỏ bạn thân và tên này biết thôi nhưng mà cái tên này, thay vì mang đi kể cho người khác nghe thì lại mang ra chọc nó làm nó tức mà k tức được luôn….. Thật chẳng biết là nên ghét hay là cười nữa, nhưng mà có lúc cách trêu của cái tên đó lại làm tâm hồn nó thư thái, khiến nó bật cười sằng sặc……

Và nó cứ thế vui vẻ cười đùa với những người nó yêu quý......

Còn hắn, hắn khác nó vì lúc này đây hắn đang qua mệt mỏi với tình yêu đơn phương từ 1 phía mãi. Hắn bị cô bạn mình thích từ chối thẳng thừng nhưng vẫn yêu người ta, đơn phương thôi nhưng h hắn nhận ra là hắn quá mệt mỏi rồi và cũng k muốn thành 1 kẻ đeo bám ngớ ngẩn làm gì cả.

Đôi mắt hắn lơ đễnh để ra khoảng k trung bên ngoài sân trường nhưng rồi bất hợt dừng lại khi di chuyển tới phía 1 cô gái…. là nó . H hắn mới nhớ rằng bên hắn vẫn luôn còn 1 người con gái nữa, 1 người con gái mà khi hắn ở bên luôn chọc hắn tức chết nhưng bên người con gái này hắn thực cảm thấy rất thoải mái, 1 người con gái yêu hắn bằng cả trái tim. Dù cho nó có nhiều khi trêu hắn quá đáng thật nhưng hắn chưa bao h muốn tức giận để mà to tiếng với nó cả khi thấy nụ cười rạng rỡ kia của nó; chính nụ cười của nó khiến hắn cảm thấy xiêu lòng. Nhưng h hắn nhận ra nó cười nhưng ánh mắt đó lại vô hồn k có 1 tia cười nào cả; hắn nhớ rõ rằng nó cười rất đẹp và rất có hồn như 1 đóa hoa mặt trời vậy, chứ k như bây h k có 1 chút cảm xúc nào……. Phải chăng là do hắn? Tự dưng trong lòng hắn dâng lên 1 cám giác có lỗi mà chính hắn cũng k tả được……

Hắn muốn xin lỗi nó, muốn nói với nó 1 cái gì đấy nhưng hắn lại sơ…. sợ chính hắn 1 lần nữa làm nó đâu khổ vì mình. Có lẽ k nên khơi lại khi nó đã quên được hắn; và hắn chọn cách im lặng…..

………………

Thời gian cứ thế mà vô tình trôi qua đi để những cô bé cậu bé mới ngày nào chập chững bước vào cổng trường cấp 3 h đây đã thành đàn anh đàn chị cuối cấp trưởng thành hơn, người lớn hơn, xinh đẹp hơn, nam tính hơn rất nhiều. Và thời gian đó cũng đã cho hắn nhận ra hắn yêu nó mất rồi, yêu nụ cười rạng rỡ hồn nhiên của nó, yêu nó - người con gái yêu hắn bằng cả trái tim…

Cái lúc hắn quyết định nói cho nó hay thì lại là lúc nó đi du học sau khi học xong 12 vì muốn học thêm về ngành nó yêu thích nhưng mục đích chính là nó muốn quên hẳn hắn đi….. dùng thời gian xóa nhòa đi tất cả. Liệu có được k?
_Tớ thích cậu.

3 chữ này k nhiều cũng k ít đã đủ nói lên tình cảm của hắn đối với nó; cũng là lời nó đã mong mỏi muốn nghe từ rất lâu rồi. Hắn nói cho nó nghe mọi suy nghĩ đấy của hắn thư thế chỉ hi vọng nó có thể đừng đi du học hay ít nhất cũng quyết định lại. Còn nó, đương nhiên nó cũng cảm thấy rất xao xuyến rồi vì đây là thứ nó mong ở hắn bao năm quá, vui lắm chứ….. Nhưng……. nhưng nó cuối cùng đành xin lỗi hắn thôi! Vì sao ư? Vì nó sợ chính bản thân mình k đủ dũng cảm để yêu hắn được như xưa nữa…… Phải, là nó sợ và nó cũng k muốn hắn lặp lại nó của ngày xưa. Thà cứ xa đi, quên nhau đi để 2 người có 1 con đường mới hơn cho bước trưởng thành của mình……

* * *

Minh Huyền khẽ thở dài, vậy là thời gian đã lại trôi qua 4 năm nữa rồi nhưng h Huyền cũng đã hiểu được 1 điều rằng dù cho có ở đất nước phương xa tới như thế nào, dù cho có là thời gian nghiệt ngã cứ thế trôi quá đi nữa thì Huyền vẫn cứ yêu người con trai mang cái tên “Trần Hoàng Gia Minh” đấy, mãi mãi k thể quên được…….

Cho dù là 1 câu chuyện tình yêu tuổi teen đấy đã kết thúc đi chẳng nữa thì về người con trai, về mối tình đầu đấy quả thực k thể quên được……. Huyền h cũng đã về nước, cũng nghe mấy người bạn nói rằng h Minh thay đổi nhiều lắm: lạnh lùng, công tư phần minh và là 1 người đàn ông của công việc…….. 1 người đàn ông đích thực, trưởng thành, thành đạt những vẫn độc thân………………..
Và mọi điều về người đàn ông đó Huyền cũng đều đã được thấy và chứng kiến cả…….

Huyền lại hướng ánh mắt của mình ra phía bầu trời, nắng đã tắt và màn đêm đang dần dần buông xuống rồi. Hít 1 hơi dài tràn đầy k khí trong lành, tươi mát của sông nước Huyền cảm thấy rất thoải mãi mà khẽ mỉm cười và cũng là lúc bên tai 1 thanh âm nam trầm, hơi lành lạnh nhưng mang hơi thở ấm áp vang bên tai:
_Về thôi...
_Tới rồi sao? Anh tới muộn quá, mặt trời lặn mất rồi _Huyền k cần cũng đoán biết người đó là ai, quay lại cười - 1 nụ cười ánh lên niềm hạnh phúc bao la nắm tay người đó bước xuống.
_K sao, vẫn còn từ h tới hết cả cuộc đời mà_ Người con trai đó khẽ cười.

Huyền gật đầu, tay trong tay cùng người con trai này đi về. Giờ Huyền cũng hiểu thêm được 1 điều rằng hạnh phúc k phải chỉ đơn giản là chờ đợi mà chờ đợi chỉ là 1 phần của thử thách mà thôi; hạnh phúc thật sự là phải do ta dơ tay ra mà năm lấy nó. Huyền - nó của 4 năm trước k đủ tự tin để nắm lấy tay của người con trai này, nhưng Vũ Vũ Minh Huyền của ngày hôm nay tuyệt đối sẽ k bao h buông tay hắn - Trần Hoàng Gia Minh cũng là mối tình đầu của mình ngày hôm nay…….

Câu truyện nó và hắn ở tuổi trẻ là 1 câu truyện teen dài cùng với vui và buồn lẫn lộn là 1 cái kết thúc mà khi 2 trái tim cùng quay về 1 hướng nhưng lại k nguyện ý ghép lại. Nhưng câu chuyện về Huyền và Minh của 4 năm sau khi đã là những con người trường thành hơn cũng là 1 câu chuyện rất dài nhưng kết thúc của nó chính là sự viên mãn khi cả 2 đã nắm bắt được trái tim mình để ghép nó lại thành 1 mảnh ghép mang tên “tình yêu” vì cả 2 đã bỏ qua tất cả cho nhau, bỏ qua cái quá khứ 4 năm kia để chỉ nhìn vào tình yêu tuổi thơ hồi đó, tìm lại những cảm xúc hồi đó mà yêu thương nhau hơn……. Để mãi mãi k bao h vuột mất tình yêu lần thứ 2……

“Phiêu Bay” chính là tình yêu nhẹ nhàng sâu lắng như đám mây nhẹ nhàng trôi trên bầu trời cũng là những con người trẻ họ đã chọn đi con đường với cảm xúc thật của mình; nhưng tình yêu thật của mình. Có hy sinh, có thất vọng nhưng có cả những kí ức đẹp để họ hiểu ra tất cả nhờ thời gian và để họ có thể đưa tay ra, đan những ngón tay vào nhau mà tự tin bước trên cùng 1 con đường mới, lớn hơn, xô bồ hơn …….. Nhưng mà vẫn luôn là những mảnh ghép đỏ rực màu tình yêu mà đi theo nhau những năm tháng còn lại…….


_THE END_











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:56 pm

Đây là phần đầu chap 1 nhé mọi ng:



Truyện ngắn : "Anh yêu em suốt đời suốt kiếp" (5201314)

Tác giả: Zen (mikahawa.zenkura)
Beta: Coffe



CHAP 1: “START”

Ấn nút “start” để trò chơi bắt đầu…… Bắt đầu cho một trò chơi đã sắp đặt trong bốn năm...

Là cả máu, nước mắt, hận thù đều đã được đặt cược tại đây để chiếm đoạt một thứ đã đánh mất, đã không bảo vệ được kia…….
Ai sẽ là người chiến thắng ???


Chiếc máy bay mang số hiệu 707 hạ cánh xuống sân bay Nội Bài lúc 2 giờ chiều… Dòng người đi lại tấp nập, vội vã mang theo những tâm trạng khác nhau: vui vẻ vì được gặp người thân, hạnh phúc vì được gặp người yêu,… Ở nơi này, có một người con gái mang trong mình nét đẹp quyến rũ rực rỡ của độ tuổi hai mươi lăm nhưng ánh mắt cô lại mang một vẻ u uất, vô hồn….. tuy vậy, ánh mắt đó lại càng tôn lên vẻ đẹp của mình cô…………

Một toán vệ sĩ mặc đồ đen vừa nhìn thấy cô liền nhanh chóng tới giúp cô xách vali, đồ dùng rồi lại cung kính mời cô lên chiếc xe limousine sang trọng màu đen bóng hoáng………..

* * *
Tại một biệt thự cao lớn, rộng thênh thang với kiến trúc trang nhã, lịch sự với nội thất bằng gỗ quý đắt tiền thể hiện ngay đẳng cấp của chủ nhân ngôi nhà này…. Cô bước vào, khẽ cúi đầu chào rồi ngồi xuống trên chiếc ghế gỗ dài được trải thảm lông mịn màng, đối diện là một người đàn ông tầm độ tuổi trung niên, nét từng trải thấm nhuần trên gương mặt lạnh lùng của ông….

Cả hai đều im lặng không nói một tiếng nào, không khí căng thẳng đến kịch liệt khiến cho bất cứ người nào đặt chân vào đây cũng cảm tưởng như đang đặt chân tới cõi âm vậy. Một lúc lâu sau, người đàn ông mới lấy ra một tập hồ sơ để trước mặt cô, lạnh lùng ra lệnh:
_Hãy tới đây làm !
_Dạ_ Cô chỉ buông một câu trả lời đơn giản, cũng không mở tập văn kiện đó ra xem là cái gì, liền cầm lấy rồi bước ra ngoài luôn.

Cô dường như là một con robot, không có một chút biểu cảm nào, chỉ biết nghe lệnh rồi vâng lời làm theo như một con rối được sắp đặt trước… Vì sao một người con gái trẻ đẹp như cô lại chỉ như một con robot di động vậy, nguyên cớ gì khiến cô trở nên như vậy??

* * *

Sáng hôm sau:

Bước vào quầy lễ tân, đưa tập hồ sơ cho cô nhân viên, đợi một chút rồi cô được dẫn tới một văn phòng khá rộng với kiến trúc nhẹ nhàng. Ở đó cô gặp một người con trai chỉ hơn cô tầm bốn, năm tuổi, khá trẻ trung và cách ăn mặc mang phong cách lịch sự, chín chắn và cũng rất thời thượng….
_Xin chào _ Cô nghiêng mình cúi chào.
_Ồ! Xin chào, cô là Lisan Lin? _ Người đó vui vẻ tiếp đón.

_Mong được giúp đỡ, cứ gọi tôi là Nhật Nguyệt được rồi. Cám ơn_ Cô khẽ nở nụ cười - một nụ cười xã giao.



_Mong được giúp đỡ, cứ gọi tôi là Nhật Nguyệt được rồi. Cám ơn_ Cô khẽ nở nụ cười - một nụ cười xã giao.

Sau một màn chào hỏi đầy khách sáo thông thường của hai bên, cô được người đấy đưa cho một tập hồ sơ khác của một người con trai lai Tây khá bảnh bao. Và cô từ bây giờ sẽ trở thành người quản lý kiêm stylist cho cậu ta - một người nhỏ hơn cô hai tuổi tên là Vương.
_Cậu ta hiện tại rất nổi tiếng, là người mẫu hàng đầu sáng giá nhất đại diện cho công ty chúng ta. Nhưng tính cách cậu ta thì rất khó chịu. Chưa có một stylist hay quản lý nào trụ được quá một tuần cả, cô nghĩ mình làm được chứ? _Người đó hỏi.
Ánh mắt cô lướt qua từng hàng chữ trên tập hồ sơ, nó ghi đầy đủ từ: tên, tuổi, nghề nghiệp, gia cảnh, sở thích,…. Rồi dừng lại ở hình của cậu ta được kẹp bên ngoài. Đó là một người con trai với mái tóc màu bạch kim, mắt xanh, nước da trắng, gương mặt trong ảnh tuy cười rất đẹp nhưng cô vẫn có thể đọc được sự ngang tàn, hống hách trong ánh mắt kia.
Gập lại tập hồ sơ, cất vào túi, cô gật đầu nói:
_Tôi nhận.
Người con trai đó cười có vẻ rất hài lòng về cô, dường như anh ta tin tưởng rằng cô là người có thể làm được tốt việc này, nói:
_Cậu ta ở tầng sáu, cô có thể tới quầy lễ tân lấy chìa khóa trực tiếp vào phòng cậu ta. Đừng lo, chỉ cần nói với cậu ta cô là quản lý kiêm stylist mới là được rồi.
Cô khẽ gật đầu rồi lui người bước ra ngoài. Nhưng hướng cô đi không phải là thang máy dẫn lên tầng sáu mà là cửa hướng ra phía bên ngoài công ty. Cô muốn mua một chút đồ và thay bộ quần áo khác; bộ đồ công sở cô đang mặc này không hợp với công việc phải hoạt động nhiều kia……

Ba mươi phút sau:

Cô bước vào tầng sáu với diện mạo mới: mái tóc dài ánh tím được buộc vổng lên cao, áo sơ mi trắng rộng thoải mái đi cùng với quần jean bó và giầy thể thao. Bộ đồ đơn giản, nhẹ nhàng lại rất thoải mái khiến cho cô như trẻ hơn so với tuổi của mình rất nhiều…..
Vừa mở cửa bước vào, cô thấy ngay gương mặt của người con trai trong ảnh đang nằm ngủ trên ghế salong. Nhẹ nhàng đặt chiếc túi lớn xuống, cô lặng lẽ thu dọn quần áo, đồ đạc bị vứt lung tung khắp nơi lại cho ngăn nắp đồng thời lấy những thứ đã mua trong túi bỏ vào tủ lạnh lớn trong góc phòng…..
_Cô là ai? _ Một giọng nam khó chịu vang lên.
Dừng lại hoạt động của mình, quay đầu lại nhìn anh ta rồi cô lại tiếp tục công việc của mình. Vừa làm cô vừa nói:
_Quản lý kiêm stylist của cậu.
Cậu không nói gì thêm, khẽ nhún vai một cái rồi uể oải đứng dậy hướng về phía tủ lạnh bước tới. Mở tủ lạnh ra, cậu khá ngạc nhiên về những đồ được để trong đó. Quay người nhìn cô - cái người đang lúi cúi dọn dẹp những thứ cậu cố tình bày ra kia, nhíu nhíu mày một chút rồi với tay lấy một quả táo để trong tủ cắn, một quả cầm ở tay mang ra ghế salong ngồi ăn như một ông hoàng…. Nhìn cô dọn dẹp một lúc, ăn hết một quả táo rồi cậu mới lên tiếng hỏi:
_Cô tên gì?
Lúc bấy giờ cô mới chịu dừng tay dọn dẹp lại, bước tới tủ lạnh lấy hai chai nước mát để lên mặt bàn rồi nói:
_Tôi là Nhật Nguyệt, gọi Nguyệt thôi cũng được. Và tôi hơn cậu hai tuổi liền đấy.
Khẽ gật đầu, vừa nhai táo cậu lại hỏi tiếp:
_Tôi thì khỏi giới thiệu đi, hôm nay phải làm gì?
_Ưm, tôi gọi cậu là Vương, được chứ? Sáng nay cậu có thể nghỉ ngơi, chiều ta sẽ đi chụp hình ngoại cảnh_ Cô mở một cuốn sổ nhỏ cầm tay nói.
Cậu gật đầu đã hiểu, ném vỏ táo đã ăn hết vào thùng rác cạnh đó rồi uể oải nằm xuống ngủ tiếp một giấc nữa. Không gian lại trở nên yên tĩnh vì cô lúc này thay vì cắm cúi dọn dẹp lại đang hý hoáy vẽ gì đó trên giấy…..

2H CHIỀU:

Đang ngủ say, cậu bị một bàn tay lay lay dậy. Cậu khó chịu hất cánh tay làm phiền mình ra rồi vùi đầu sâu vào trong chiếc chăn mỏng ngủ tiếp….. Cái cách phản kháng y như con nít của cậu làm người nào đấy không khỏi bực mình. Và không một chút nể nang, một người nào đó giật phăng cái chăn ra, đạp cho cậu một cái khiến cậu không khỏi giật mình mà thức dậy….
_Cái quái gì vậy?_ Cậu tức giận gắt lên, trừng mắt nhìn cô.
Nhưng thay vì sợ hãi, cô lại ung dung buông một câu chẳng liên quan mấy:
_Quần áo để trên bàn, mau thay đi. Đến giờ rồi.
_Chị dám đánh tôi?_ Giọng nói của cậu đầy tức giận vang lên từng lời từng lời một.

_ Cậu mà còn đứng đấy đôi co với tôi là không chỉ ăn một cái đạp đâu mà hôn đất luôn đấy. Đừng ý kiến với tôi, vì trong hợp đồng cũng không viết là không được đánh cậu, chỉ không để cho cậu trầy xước hay hỏng hóc chỗ nào thôi, ok? _ Cô lạnh lùng nói.
_Chết tiệt!_ Cậu buông một câu c.hửi thề, tức tối cầm quần áo vào trong phòng thay.
Lần này quả thực cậu đã gặp phải một đối thủ có hạng rồi. Người con gái này không những chưa bao giờ bị vẻ đẹp trai của cậu quyến rũ như những người con gái hay những người phụ nữ khác. Trước đây, chỉ cần cậu chớp mắt một cái hay thức dậy trong bộ dạng ngái ngủ đầy quyến rũ thì dù là một người phụ nữ trung niên cũng đỏ mặt, tim đập loạn….. Vậy mà người quản lý trước mặt cậu đây một chút cũng không đỏ mặt chứ đừng nói gì là tim đập hay là có ý đồ muốn ve vãn cậu để cậu có lý do đuổi họ đi như trước đây…..
_Này! Sao lại bắt tôi mặc cái bộ đồ quái quỷ này? Chị có phải stylist không đấy?_ Cậu nhìn bộ đồ với áo phông trắng, quần jean xanh đi cùng giầy thể thao mà nhăn nhó; nó không hợp với phong cách thời trang của cậu.
_Làm sao? _ Cô nhìn từ đầu đến chân cậu hỏi.
_Nó không hợp với tôi, chị ngốc à?_ Cậu nhăn nhó.
_Không hợp? Như thế nào là không hợp? Cậu chụp ảnh ở thảo nguyên Ruker nhưng lên đấy phải đi bộ một đoạn mới lên được, chẳng nhẽ lại đóng bộ áo sơ mi quần jean, giầy da à? Ai ngốc đấy? Có bất cứ ai đó nói bộ đồ này không hợp với cậu, tôi sẵn sàng xé tấm bằng của mình đi_ Cô khẽ nhíu mày một chút rồi thản nhiên tuyên bố hùng hồn.
Rồi cô không nói thêm gì, chụp một chiếc mũ le lên đầu cậu, xách một chiếc túi to đựng toàn đồ gì đó lỉnh kỉnh bước ra ngoài. Còn cậu, cậu không làm gì được cô nên đành ngậm ngùi đi ra, mang theo cái mặt nặng chịch như đưa đám ra ngoài. Nhưng ra ngoài cậu còn điên tiết hơn khi mà thay vì chê bai cách ăn mặc mới mẻ này mọi người trong công ty lại hỏi cậu đổi phong cách à? Rồi không ngớt lời khen dáng người cậu mặc đồ này rất hợp đấy chứ…… Thế này khác gì nói rằng lời nói của cô không hề sai một chút nào mà người sai là cậu…… Cậu thật sự không hiểu được người con gái chỉ hơn cậu có hai tuổi này có gì mà ghê gớm tới vậy khi mà nhìn được những thứ từ cậu mà tới cậu cũng không hề hay biết …….

…………………..

_CEO.............














Được sửa bởi Diamond ngày Mon Feb 20, 2012 7:58 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
AL
Baby lev.1
Baby lev.1
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Ghi chú : I don't care .
Nam Tổng số bài gửi : 1173
Điểm đạt đc : 11544
Được cảm ơn : 33
Join date : 23/04/2011
Age : 23
Đến từ : lop 10a1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   Mon Feb 20, 2012 7:56 pm

(coffe: giải thích một chút với những người chưa biết. CEO là viết tắt của Chief Executive Officer, là Tổng giám đốc hoặc Giám đốc điều hành của một công ty, một tập đoàn, một tổ chức... )

Người đàn ông mặc một bộ vest đen đắt tiền, đeo kính to bản màu đen che đi nửa gương mặt cùng ánh mắt khẽ giật mình khi nghe tiếng gọi của người bên cạnh…….. Đã bao lâu rồi nhỉ? Anh cũng không rõ nữa vì thời gian với anh nó nghiệt ngã quá, nhưng ánh mắt của anh thì cho dù là thời gian có xoay chuyển như thế nào đi nữa thì anh vẫn không thể nào ngăn nó dừng lại khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn, mảnh khảnh kia….. Dường như cô gầy hơn so với trước…….
_CEO……._ Người thanh niên cũng trạc tuổi anh một lần nữa nhắc nhở vị CEO này…..
_Ưm…… đi thôi…._ Giọng nói lạnh như muốn thấm cả vào da thịt của người ta vang lên.
Dáng người cao to, lưng thẳng, ăn mặc lịch sự đĩnh đạc nhưng bá khí cuả anh ta thì phi thường khiến bất cứ ai đối diện cũng phải run sợ. Khi anh vừa bước đi, hòa mình trong làn người đông đúc đang di chuyển thì cô tự dưng đứng lại, quay người nhìn phía sau với một cảm giác khó tả; có gì đó run sợ nhưng cũng có gì đó lại mang một sự lưu luyến thương đau….. Nhưng thứ cô cảm thấy lúc này nhanh chóng biến mất không còn một chút nào, cô cũng không cảm nhận được nữa nên đành nhún người phủ định cảm giác của mình. Cô nhanh chân bước theo cậu nhóc kém mình hai tuổi nhưng trông lại như con nít kia, nếu không cậu ta lại nổi đóa lên nữa thì chắc chắn sẽ rất phiền hà, mà cô thì không muốn vậy……

CHỖ CHỤP ẢNH:

Nơi chụp ảnh là một sườn đồi rộng mênh mông với những gốc cây cổ thụ lớn, bãi cỏ một màu xanh mượt tuyệt đẹp. Nhưng nó cũng đúng như cô nói, do đoạn đường lên sườn đồi không được mở lớn nên tất cả phải leo một đoạn khá dài mới lên tới nơi được; và bộ đồ cô chọn cho cậu đã phát huy tác dụng rất tốt khi nó giúp cậu thoải mái đi lại dưới bầu không khí nắng nóng này……
_Oa…… mệt chết mất!!!_ Vương thả người cái “bịch” xuống ghế thở dốc.
Nguyệt hý hoáy lục trong túi tìm cái gì đó rồi đặt trước mặt cậu một chai nước mát ướp lạnh. Rồi cô lại lấy khăn lau mồ hôi trên mặt cho cậu rất cẩn thận…..
_Nước này ở đâu ra vậy?_ Cậu uống hết một nửa chai nước liền xoay qua hỏi.
_Mang chứ đâu, cậu không uống được nước thường mà_ Vẫn là cái giọng nói thản nhiên như đi guốc trong bụng cậu của cô; dường như cô nắm rất rõ mọi quy tắc lẫn sở thích oái oăm của cậu vậy.
Đấy chính là lý do vì sao mà cậu không thể bắt bẻ được người con gái này câu nào, dù cậu rất muốn đuổi cô ra khỏi cuộc sống của cậu. Cho dù cô có là một người con gái không quan tâm tới vẻ bề ngoài của cậu thì cậu cũng không muốn bất cứ người con gái nào quanh quẩn bên mình… Với cậu, con gái là một quả bom nổ chậm mà cậu thì không cần quả bom đó; thứ cậu cần chính là một không gian riêng mà thôi……


_TBC_

Coffe: Sau truyện tuần trước của Zen có nhiều bạn thắc mắc và hỏi Zen ý nghĩa tên truyện "5201314". Coffe xin mạn phép Zen trả lời, thứ lỗi vì trình độ tiếng Bông của ta có hạn ^^ "5201314" nghĩa là "Anh yêu em suốt đời suốt kiếp" - dựa theo cách chơi chữ của người Trung Quốc (do đọc gần với âm đó). "520" trong tiếng Bông đọc là "wu er ling", lúc phát âm sẽ gần giống với "wo ai ni", tức là "anh yêu em". "1314" đọc là "yi san yi shi", phát âm khá giống với "yi sheng yi shi", nghĩa là "suốt đời", "trọn đời trọn kiếp",... => Ghép lại là "Anh yêu em suốt đời suốt kiếp"











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/mathanvong_die/
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc   

Về Đầu Trang Go down
 
[Long fic] Yêu là phiêu theo cảm xúc
Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
w3 l0v3 10a1 - trường trung học phổ thông lộc thành :: ::: góc giải trí ::: :: truyện t€€n ♀.vs.♂ :: Long fic-
Chuyển đến