w3 l0v3 10a1 - trường trung học phổ thông lộc thành
Chào mừng bạn đến vs 4r lớp mình !
Hãy đăng kí làm thành viên nhé !!!
Nhớ đọc kĩ quy định 4r trước khi đăng kí vào diễn đàn đấy !!!


w3 l0v3 10a1 - trường trung học phổ thông lộc thành

♫•♫•♪•nƠi gi@0 £ưu, chi@ s, ngôi nhα` chÜng củα tập thể 10@1, tπung hỌc phỔ thÔng £Ộc tH@nh` ♥•♥•♥
 
Trang ChínhFacebook lớpyoutubeCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Top posters
AL (1173)
 
casau_kute_lovea1 (670)
 
p3m3o_l0ve_a1 (662)
 
admin (441)
 
heocool (349)
 
...s0c0la_l0ve!!!... (346)
 
p3h30_l0v3a1 (322)
 
vinhbietemyeu (306)
 
>>0nlyl0v3<< (201)
 
@kunkun@ (159)
 
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» Facebook of lớp mình
by p3h30_l0v3a1 Mon Jul 15, 2013 4:49 pm

» Bài tập ôn thi Tốt nghiệp môn Tiếng Anh
by AL Sat Apr 13, 2013 7:38 pm

» ren luyen tri nho sieu dang
by AL Thu Sep 06, 2012 10:16 pm

» 800 câu hỏi trắc nghiệm và đáp án hóa học
by AL Thu Sep 06, 2012 10:14 pm

» BT ĐỘNG LỰC HỌC VẬT RẮN
by AL Thu Sep 06, 2012 10:02 pm

» 100 BÀI TOÁN HHKG (THEO CHƯƠNG TRÌNH MỚI)
by AL Thu Sep 06, 2012 9:54 pm

» [Long fic ] Cô Dâu Tỷ Phú
by @kunkun@ Mon Sep 03, 2012 6:41 am

» Hướng dẫn sử dụng Mod Thú Nuôi trong 4rum
by AL Sun Sep 02, 2012 12:34 pm

» Thông báo về cấp bậc trong forum
by AL Sun Aug 26, 2012 10:59 pm

» phút cô đơn em lặng lẽ mỉm cười
by p3h30_l0v3a1 Sat Aug 25, 2012 2:04 pm

» Ý kiến của Vinhbitemyeu
by vinhbietemyeu Sun Aug 19, 2012 9:03 am

» ly do cho mot tinh yeu
by p3h30_l0v3a1 Tue Aug 14, 2012 4:13 pm

Most active topic starters
admin
 
AL
 
p3h30_l0v3a1
 
p3m3o_l0ve_a1
 
...s0c0la_l0ve!!!...
 
casau_kute_lovea1
 
heocool
 
bonbon
 
>>0nlyl0v3<<
 
vit_iu_giun_lovea1
 
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm

Share | 
 

 chờ cầu vồng đến bên anh và em

Go down 
Tác giảThông điệp
p3m3o_l0ve_a1
Thượng tá
Thượng tá
avatar

Thú nuôi : Mèo
Warn
0 / 1000 / 100

Nữ Tổng số bài gửi : 662
Điểm đạt đc : 9680
Được cảm ơn : 13
Join date : 09/05/2011
Age : 22
Đến từ : lớp a1 chứ đâu nak`... hj

Bài gửiTiêu đề: chờ cầu vồng đến bên anh và em   Thu Feb 16, 2012 2:27 pm

….

- BUZZ!!!
- ?!
- Làm quen đc kg nèk… :- P
- ^^ ùm…ùm… l.quen…hihi
- Tên gì nèk? Nhiu tuổi ? ởh đâu !?!?...
- = =” … từ từ… Kiu là Na ha.. 16t ùi… ởh SG… Còn ấy.!?
- Sao xa vậy..!? Tên Tee …kiu là anh đi…hehe… 17t ùi… ỡh CT…
- [ nc phát ghét…= =” ] … ờh…ùm…



15p sau…

- BUZZ!!! …Êh ! đâu rồi…= =”
- Hảh..?! àh… chơi game…
- … sao nói l.quen… ùi nính thinh zạ?
- Thì từ từ nc cũng đc màh… sao mà khó tính thế… mau già lắm đó…
- Ê… tui sao kệ tui nha… kg nói nữa thì thui… out àh…pp..
- [Offline…]
- Êhh!! … đang định nghĩ game nc nè… đúng là thứ hung dữ…= =”

……..

Đơn giản thế đấy… thế giới online mà… ai mà quan tâm đến cảm giác của ai chứ… nhưng 2 người cũng không ngờ… chỉ vì cuộc gặp gở này màh đã thay đổi cả một số phận của cả 2…

Câu truyện bắt đầu từ khi em gặp anh…

Em… một cô gái có một c.s rất đơn giản… thế giới của em kg lớn lắm… trọn vẹn chỉ là c.s của một đứa gái bình thườg hơn mức bình thườg… em sống với thế giới ảo nhiều hơn đầy chứ… Và rồi c.s em lại có một thay đổi quá lớn…
Anh… một con người bí ấn… thích trêu em mỗi khi chúng ta cũng online… em không biết gì nhìu về anh… ngoài nick name là Tee … 17t… ởh CT…

Nhìu lần nc với nhau… em lại có cảm giác lại mến một người kì lạ như anh… anh kg an ủi em lúc buồn mà chỉ thường chọc em đến khi nào cười lăn ra… em thích kể cho anh nghe về mọi chuyện em đã gặp… Từ chuyện trường lớp… đến chuyện bạn bè… em nhìu chuyện quá phải kg ?!



- Tee .!!
- ?!.. jì nhóc…?!
- Em kể Tee nghe này nè… nhưng Tee hứa là phải giử bí mật cho em đó nha…
- Chuyện jì vậy?
- Hứa đi…
- Ừm…ừm… hứa…
- Nhớ đó…
- Biết rồi mà… làm như Tee nhìu chuyện lắm zạ?
- Ai biết đc…hehe…
- Êhh! Quê nha...= =” … giờ kể kg?!
- Tee ơi… em đang thích một người áh… :”>
- Hãh…?!?!!
- = =”… làm jì phản ứng ghê vậy?
- ^^… kg có gì…?! Màh từ khi nào zạ?
- Cũng kg biết nữa… nhưg bên ngđó em zui lắm…hihi
- Hì… ừm… nói vời người ta chưa?
- Chưa…= =”
- Èo… sao kg nói…?!
- … sao mà nói đc… ngta là hotboy của lớp đó… (_ _ “)
- Thì cứ nói đi… lỡ ngta cũng thích em rồi sao…hehe
- Kg dám đâu… ai màh thích một người như em chứ…
- Có màh…
- ?!?!... Là sao…
- Àh … kg có gì… ^^ Thôi Tee mệt.. Tee ngủ trước nha… g9 !!!
- Ừm… g9 ^^
- [Offline…]

….

Em thì vẫn ngây ngô đem trái tim nhỏ bé của mình trao cho chàng hotboy của lớp… vân luyên thuyên cái miệng kể về anh chàng của em… Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ một ngày nào đó em sẽ đc cùng người trong mộng bước đi bên nhau…
Thời gian vẫn cứ nhè nhẹ trôi đi… tình yêu chốm nở cũng bắt đầu lộ ra… em đã lấy hết can đảm để nói lên tất cả những suy nghĩ của mình… thật bất ngờ… cái tình yêu tưởng như là vô vọng lại được đáp lại… Và giờ… anh chàng hotboy ấy lại là bạn trai của em… người bạn trai đầu tiên của em… Em hạnh phúc… hạnh phúc nhìu lắm… mà em cũng không nhận ra em đã bỏ quên một người bạn luôn bên em và luôn lắng nghe em nói…

….

- Alo…!!
- Na hãh…?!
- Aj vậy?!
- Èo… quên tui lun ùi…
- Ai trùi…?!
- Tee nèk… hức…
- Áh… Tee… ủa sao biết sđt em vậy?
- Thì em cho chớ đâu…
- Hùi nào ta?
- Èo… bởi vậy… có t.y thì thèm nhớ gì tới tui nữa đâu….
- Đâu có… sorry mà… tại dạo này hơi bận nên không thường online đc…
- Ừm…ừm… biết rồi…
- Dạo này… Luân chăm lo cho em lắm… đưa đón em đi học nè… mua đồ ăn sáng cho em nữa… tối nào cũng chở em đi dạo hết…hihi…
- Ừh… hỳ…
- Àh… Luân lại rồi… pp Tee nha..!


… [tít…tít…]…

Cái vô tình cúp máy đó… đâu ai biết rằng đã làm nát một trái tim… Tee buồn nhìu lắm… nhưng biết làm sao đc… khi giờ đây mình chỉ là một người ngoài cuộc… một người có liên quan gì đến c.s của ngta đâu…
Lặng ngồi một mình nhìn lên cao… Tee cảm giác trống lắm… những ngôi sao ngoài trời đang lấp lánh nhưng sao Tee cảm giác nhạt quá… đang chờ một cái gì đó chăng?! Hay một ai đó rất quen thuộc đang cố rời xa Tee… Nhẹ cười… và rồi đi vào giấc ngủ miên mang… hi vọng rằng trong giấc mơ ấy… Tee tìm được một ng mà Tee muốn bảo vệ suốt cuộc đời…
Phố Cần Thơ vẫn đông người qua lại…Tee nhẹ bước trên phố… từng dòng người từng bước lướt qua nhau… lòng Tee trống lắm… đang nhớ một người… thấp thoáng bên tai có một giọng cười khúc khích… làm sao có thể là giọng cười đó chứ… hi vọng trong Tee ngày một nhạt dần… nhưng Tee vẫn muốn giữ lấy cái hi vọng nhỏ nhoi đó… chỉ cần một lần thấy ánh mắt và nụ cười đó là Tee đã vui lắm rồi… Bỗng dưng Tee có một ý nghĩ táo bạo… Tee muốn lên SÀI GÒNhọc cùng người anh họ… dù sao mẹ cũng muốn Tee học ở một môi trường tốt hơn ởh CầN THƠ màh…



Reng..Reng..Reng…

- Alô ! Tee hã…
- Ừa… gì vậy nhóc…?
- Đang làm gì vậy…?
- Đang đi vòng vòng trên phố thôi…
- Tee ơi…

[có tiếng khóc nhẹ…]

- Sao…
- Mất rồi…



Tiếng khóc ngày một lớn hơn…kèm theo từng cơn nấc… bỗng dưng trời đổ mưa… mưa không quá lớn để làm ước một bờ vai nhưng nó đủ để làm đau một trái tim vẫn thổn thức…

- Tee xin lỗi…
- Sao lại xin lỗi em…!?
- Tee ước bây giờ Tee đc bên cạnh em… đc lau đi những giọt nước mắt đó… Tee kg muốn… Tee thật sự kg muốn em như thế này đâu…
- Em đau lắm Tee àh… tại sao chứ? Tại sao lại đối với em như thế…
- Ngốc àh… c.s mà em… em phải hiểu chứ… con người sẽ thay đổi… mọi vật sẽ thay đổi mà… không gì là mãi mãi em àh…
- Vậy có nghĩa một ngày nào đó… em cũng mất luôn Tee đúng không ?


Khoảng không bổng chốc lặng đi…chỉ còn tiếng gió và tiếng ào ạt của mưa… dường mưa cũng đang khóc… khóc cho một người và một tình yêu được chôn kín…

Một năm sau…

Thời gian đã dần ngui ngoai nỗi đau… vết thương thì vẫn còn đó… Na trưởng thành hơn trong c.s… cô bé không còn mơ mộng về những chàng bạch mã hoàng tử… không ôm ấp một ước mơ không thể có… cố sống với con người mới… với một tính cách thay đổi làm Tee phải bất ngờ…
...
Ngồi trước cửa sổ đón nắng sớm… bổng dưng từng dòng ký ức lại ùa về… Na mới nhận ra mình thật quá ngốc… đem tất cả tình cảm dành cho ngta nhưng nào ngờ đó cũng chỉ là một trò chơi mà thôi… Từ lúc bắt đầu… lúc gặp nhau trên chuyến xe buýt về nhà… đến việc tình cờ cầm cùng một quyển sách ở thư viện… tất cả điều đc sắp đặt tr’c…



- Luân…
- Gì !?
- Mày với con Na sao rồi?
- Xì… chán ngáy… chả còn hứng thú…
- Èo… nó cũng dễ thương màh…
- Ừa thì cũng đc… mài cũng biết… tao màh chán rồi thì cỡ nào cũng bay…Tao đang cưa con lớp trưởng B1t ấy… nhìn dáng em ấy “thật bốc”…hehe...
- Thằng này…


Một cuộc đối thoại… tất cả sự thật đều sáng tỏa… Na khụy xuống sao cửa lớp… nước mắt giàn giụa tuông ra… Cô bé đau lắm… đau lắm… nhưng có ai biết đâu… Một mình lang thang trên phố… cô ước gì mình có thể biến mất ngay lúc này…

Reng…reng…reng……!!!!

- Alô!!
- Đang làm gì vậy nhóc?
- Àh… suy nghĩ một vài chuyện thôi…
- Báo em tin này… thứ 7 tuần này Tee sẽ lên TP học…
- Hãh …?! Thiệt hông dạ?
- Tui đâu quỡn mà đt nói nhãm…
- Khi nào đi?
- Thứ 7… Sáng…
- Ok!... em đón Tee nha… chịu hông?
- Oke baby… có xe ôm miễn phí ngu sao hông đi…hehe…
- Èo...
- Vậy thôi nha… có gì Tee phone hén… bye bye…
- Bye!


Hôm nay… anh thức thật sớm… không chắc là vì sẽ đến một nơi xa để tiếp tục tục việc học tập của mình… có lẽ anh mong gặp một người hơn chứ… 4h đồng hồ ngồi trên chiếc xe anh thật sự rất mệt mỏi… nhưng không hiểu sao cứ suy nghĩ đến em và sẽ được nhìn thấy nụ cười đó thì anh không còn mệt mỏi nữa…

- Tee đến chưa?
- Đến rồi nè… em đang đâu vậy?
- Áo thung trắng pucca ấy… thấy không…?! Anh đứng đâu vậy?
- Êh ! nhóc… Tee nè…
- Ahh… Tee…



Đó là lần đầu tiên anh nhìn thấy em… Em cười… một nụ cười ấm áp quá… nụ cười mà anh ao ước đc nhìn thấy… Nó không như anh tưởng… có vẻ nó có chút gì đó… làm cho người đối diện thấy cảm giác có một điều đang ẩn sâu trong tâm hồn em…
Anh và em cũng đi vào trà sữa Cầu Vồng mà em bảo em vẫn hay ngồi một mình ởh đây… em thích không gian của quán này… nó làm em thoải mái lắm… Em xinh hơn anh tưởng… đôi mắt tròn xoe ẩn dưới hàng mi cong vút… cái miệng nhỏ nhắn với đôi môi hồng tươi… trên khuôn mặt em lun thấp thoáng một nụ cười nhạt nhẽo… không biết nó như vậy từ lúc nào hay là sau cú ngã ấy…


- Tee thấy TP như thế nào?
- Ừh thì cũng như CầN THƠ thôi… có điều xe đông ngột ngạt quá…
- Ừh… sống riết rồi cũng quen thôi…
- Hì… ừm… hi vọng thế…
- Sao lại hi vọng? phải là chắc chắn chứ…
- Ừh… chắc…
- Chắc gì...
- Ừh thì chắc chắn… đc chưa cô nương… đúng là đồ hung dữ…
- Có đâu… tại nói đúng sự thiệt thôi…
- Èo… lại sự thiệc… nói bao lần rồi… sự thật mà…
- Thì sự thật… làm thấy ghê…he..



Tee lên TP sống với người anh họ… nơi Tee sống không xa Na lắm… cách nhau khoảng 10p đi xe máy… Môi trường mới… cuộc sống mới… đôi lúc làm Tee chưa quen… không được thoải mái như khi ởh Ct…
Tee xin vào một ngồi trường gần đó… ngồi trường có tên T.V.K … là trường cấp 2,3 và cũng khá có tiếng ởh Tp…



Ngày đầu tiên khi bước vào trường Tee còn ngỡ ngàng lắm… Người anh họ của Tee cũng từng là cựu học sinh của trường và một phần nhờ vào lực học của Tee nên việc xin nhập học ởh ngôi trường mới không mấy khó khăn…
Lớp mới của Tee là 12a3… Tee không là hotboy nhưng cũng không phải là một cậu học sinh quá bình thương… Tee học khá… sở hữu một thân hình cao ráo mà nhhiều đứa con trai khác mơ ước… khuôn mặt cũng rất bảnh trai… nên cũng không thoát khỏi nhiều cặp mắt của nhiều nàng cùng khối và mấy cô bé lớp 10 mới chập chững vào trường...


- Áhh… Teeee……..
- Hảh… ai nữa dạ trời…
- Đi đâu đây…
- Ủa… đâu đây…
- Trường của em mà… Tee đi đâu mới đúng á…
- Đi học chớ đi đâu?
- Học… học gì ởh đây?
- Ơ… con bé này… trường ởh đây thì học ởh đây chớ đâu…
- Áhh…
- Gì nữa dạ?
- Chung trường hả… sao hay quá dạ…
- Xui thì có… đi đâu cũng gặp…
- Ê… giỡn mặt…
- Hehe…Thôi… ăn gì chưa?
- Chưa… xuống căn-tin hén…
- Ừm… khao Tee đi…hehe…
- Ok… khỏi lo…hihi…



Có phải quá trùng hợp chăng… có phải số phận đang sắp đặt cho hai trái tim gần lại bên nhau… có những điều tưởng dưng sẽ dễ dàng vương tới… nhưng ai ngờ càng cố với lấy thì nó càng chạy xa… chạy xa…



Hôm nay em gặp Tee… thật bất ngờ quá… Tee lại chuyển về cùng trường với em… Vui ghê luôn á…hihi… vậy là từ nay ngày nào em cũng được gặp Tee… Ngày nào cũng được trò chuyện… trò chuyển bây giờ là đc nc cùng nhau ấy… chứ không phải là online hay phone nữa…hihi… vui lắm… em thật sự vui lắm…


Chủ nhật… một ngày thật tuyệt mà em vẫn thích… em hẹn Tee cùng ăn sáng… cùng lượn khắp phố… nhưng rồi… em đâu ngờ đc… sao vậy chứ… qua lâu rồi mà… sao cảm giác xưa lại chở về… em và ngta đâu còn liên quan đến nhau nữa… em không quan tâm đâu… em sẽ không nhìn theo nữa đâu… không đâu mà… nước mắt em nhẹ rơi… trước mắt em là bóng người từng quen thuộc… ngta đang tay trong tay cùng một cô gái xinh xắn lắm…

- Na…Em sao vậy? Có chuyện gì àh?

Em vội lau thật nhanh những dòng nước mắt ấy… em không dám để Tee nhìn vào em...
- Àh… em không sao… chạy đi anh…
- Ừm…


Tee chở em vào Cầu Vồng…

- Em vừa khóc àh?



Em thật sự không dám nhìn vào Tee… em nhẹ quay sang một bên… thoáng thấy trên khuôn mặt có vẻ buồn lắm… Mắt em vẫn đang nhòe đi… em đang cố… đang cố gượng cười để không phải rơi thêm giọt nước mắt nào nữa… Phì cười, cũng tại do mình quá ngốc thôi…

Bỗng dưng Tee đứng dậy và tiến về phía em… Tee kéo rồi ôm em thật chặt… lạ quá… sao mà nó ấm áp lắm… nó làm em vừa bất ngờ nhưng em lại không muốn cái cảm giác này ngừng lại…

Em nhẹ đẩy Tee ra…

- Ơh… Tee xin lỗi…
- Hì… gì mà xin lỗi… ta về đi Tee… em thấy hơi mệt…
- Ừh… thôi mình về…



Suốt trên đường về nhà… em chỉ im lặng và ngắm nhìn mọi vật xung quanh… vi vu bên tai em gió vẫn cứ thổi… em thấy bình yên… em mệt đến mức đã ngã đầu vào lưng Tee lúc nào không hay…

- Na…
- Sao?
- Hôm nay phá lệ một lần… cho Tee nhiều chuyện tí nha… Hồi nãy… em sao vậy? Tee muốn biết..?!
- Em nhìn thấy Luân Tee àh…
- Ơh… Chẳng phải em vẫn thấy Luân hằng ngày đấy ư !?
- Ừh… thì em vẫn thấy… nhưng hôm nay Luân đi cùng một đứa con gái khác… nó làm em nhớ đến ngày trước…
- Thì ra là vậy… đồ đầu đất… nín đi… Tee sẽ bảo vệ em… chịu không? Hehe…

...

Em tròn mắt nhìn Tee…

- Tới nhà rồi… leo xuống cho tui còn về…
- Ơ… ừh…
- Đồ heo ngốc…haha…
- Thôi nha… đừng thấy ngta hiền rồi chữi hoài nghe..
- Thôi… Tee về… có gì phone Tee nhé… bye…
- Ừm… Bye..!



Vài tuần sau…

- Ai vậy Tee?
- Àh… cùng lớp… xinh không!?…hehe…
- Ừm… cũng xinh… nhưng không bằng em…hehe…
- Xì… leo xuống cô ơi… Em nghĩ xem Tee “cưa” được bé ấy không…hehe…
- Sao.!?
- Hỡ !!!…
- Àh… không có gì… Em về lớp đây… bye..!!
- Ơh… con bé này… hôm nay sao ấy nhỉ..!?

“ Sao vậy? Cảm giác lạ quá… mình tự dưng lại cư xử thế với Tee… Mình ghen? Sao như thế được… Tee đâu phải bạn trai mình… bấn loạn rồi…” – Na thầm ngĩ…



Dạo này cô bé lạ lắm… cứ mãi nhớ đến cái hôm trong trà sữa… cứ hay lén nhìn Tee rồi lại quay phớt đi khi bị Tee phát hiện… quan tâm Tee từng chút một… Lâu rồi cô không như thế… từ hôm cô và Luân chia tay…


Em lại thấy Tee đi cùng cố gái đó… hai người có vẻ rất thân nhau… chợt em lại cảm thấy khó chịu vô cùng… Dạo gần đây Tee không thường chở em đi dạo nữa… không thường lên lớp tìm em… cũng ít nhắn tin và phone cho em hơn trước… Tee và cố gái đó đang quen nhau àh !?… Tee không còn thời gian nào dành cho em nữa sao!? Nghĩ đến đó… tim em lại đau thắt… em cũng hiểu cái cảm giác này là ntn nữa… em chỉ biết là… em thật sự không như vậy đâu… Em muốn cùng Tee như trước thôi…



“ Dạo gần đây lại sắp có nhiều bài kiểm tra quá… anh bận rộn đến mức không còn tí thời gian nào dành cho em cả… không được cùng em đi dạo phố… không được ngồi nhâm nhi trà sữa vời em… anh buồn lắm… nhưng vẫn phải gắng thôi… anh sẽ cố vượt qua kỳ kiểm tra này… sau đó lại được tung tăng cùng con bé mà anh yêu quý nữa thôi… Cố lên nào…!!! ”



“ C.s vẫn thế… đầu ai biết được sau này sẽ ra sau…” – Cái suy nghĩ già dặn ấy vẫn bám theo trong đầu Na… nó làm cô bé thay đổi hẳng… cô không còn là Na một cô bé ngây ngô như trước dây mà Tee từng quen biết… Tee kết thân với cô bạn cùng lớp… vì Tee muốn việc học sẽ thuận lợi hơn khi được nhiều bạn bè giúp đỡ… Cô bé vẫn không hiểu… cô có cảm giác khó chịu nhưng vẫn im lặng mà không nói với Tee…

Tối hôm ấy… một mình… cô thả hồn… và lê bước chầm chậm trên phố Sài Gòn… Cô cười… nụ cười nhạt lắm… quanh cô dòng người vẫn đi qua nhau một cách vô tình… cô ghé vào quán mà cô và Tee vẫn thường chở nhau đến đây… Và đó… cũng là nơi cô đã được Tee trao cho một cái ôm thật ấm áp… cô ước gì Tee bây giờ ởh đây… ngay bên cạnh cô để cô sẽ nở một nụ cười thật tươi… nụ cười mà Tee thường bảo ngày nào cũng muốn nhìn thấy… vì khi nhìn nó Tee cảm thấy vui và bình yên…

Hồi lâu… chiếc điện thoại của cô lại rung lên… cô vội kéo chiếc cặp lấy ra… cô cứ ngỡ đó là Tee chứ… nhưng không phải… là Ny… nhỏ bạn thân cùng lớp với cô… Nhỏ không giống cô… nhỏ mạnh mẽ và luôn tự tin vào bản thân… nhỏ xinh lắm và cũng là một “sát thủ tình trường”… nhiều chàng phải gục dưới chân nhỏ…

Cô vẫn hay kể nhiều chuyện về Tee cho nhỏ nghe… nhỏ luôn chăm chú lắng nghe từng lời cô kể… và nghe có vẻ rất thích thú với mẫu con trai như Tee… Nhỏ đt cho cô và bảo 5p nữa nhỏ sẽ đến chỗ cô… Ngồi một mình thì cũng vậy thôi… thôi thì có thêm một người có lẽ sẽ vui hơn…



- Êh quỹ… Sao hôm nay ngồi có mình dạ? Tee của mày đâu?
- Tee của tao gì? Thì lâu lâu tao muốn yên tĩnh một mình… có gì lạ đâu…
- Đứa như mày cũng biết yên tĩnh à… haha… nge mà hết hồn…
- Thôi nha… mày đi đâu đây.?!
- Àh… dạo phố… tự dưng nhớ mày nên ghé qa… đc không?! Hehe…
- Mày mà cũng nhớ tới tao sao… Không đi với mấy anh chàng của mày àh…
- Thôi… không thèm… chán lắm…
- Ny nhà ta mà không thèm tụi con trai àh… tin giật gân đây…haha…
- Thôi đi… con này… giờ tao ngồi chơi với mày không cho phải không.?!
- Thì ngồi đây… ai nói gì đâu…
- Tee đâu… không đi với mày àh…?!
- Àh… không…
- Haiz… tưởng đâu tới đây sẽ gặp đc Tee chứ… chán ghê…
- Ơh… con này…
- Ăn kem… tao khao… hehe…



Không biết đó có phải là trò đùa của nhỏ Ny… vô tình Na lại cảm thấy có gì đó kì lạ ởh Ny… “ Sao hôm nay nó cứ luôn miệng nhắc đến Tee thế nhỉ.!?... màh thôi… kệ nó… quan tâm làm gì… chẵng liên quan tới mình…” – Na thầm nghĩ… Nói không quan tâm thế thôi… nhưng cô bé lai để ý từng hành động và từng lời nói của nhỏ Ny khi nhắc về Tee…

Sau buổi tối với Ny… Na về nhà… cô bé lại một mình đối diện với căn phòng trống… cô cảm giác cô đơn lắm… cô lại nghĩ về Tee… cô ngũ thiếp đi trên chiếc giường quen thuộc lúc nào không hay biết…



Tee đã chiếm một vị trí quá trong cô… nhưng cô nào hay… trái tim cô đã một lận bị tổn thương… nó luôn khép kính và không muốn ai chạm vào nó nữa… đối với cô… một lần là quá đủ… nếu ai đó mang đến cho cô một phép màu… thì có lẽ người đó là Tee…

Reng… reng…

Tiếng chuông điên thoại reo lên làm Na tĩnh giấc… Na quơ tay tìm chiếc điện thoại trong cơn ngủ mê… lúc đó gần vào 4h sáng…

- Alo…!?
- Em là Na phải không?
- Vâng… ai vậy?
- Anh là anh họ của Tee… Tee vào bệnh viện rồi… anh muốn báo cho em biết…

Cái tin Tee vào bệnh viện làm Na thoát khỏi cơn mê lập tức… cô bật dậy…

- Sao?! Anh nói sao..?!
- Tee nó đang hôn mê… miệng luôn gọi tên em… anh thấy đt của nó… có tên em trong danh bạ nên gọi cho em…
- Tee sao rồi anh… Tee có sao không… Tee đang ởh bệnh viện nào vậy.!?- Na hỏi người anh tới tấp làm anh cũng không bình tỉnh được…
- Bệnh viện H.V em… em đến được không.!?
- Vâng… em tới ngay… em đến em sẽ phone cho anh nhé… chào anh.!






Na lao như tên lửa vào toalet… lòng cô nôn nào đến khó tả… cô vừa lo lại vừa sợ… thầm mong rằng Tee đừng xãy ra chuyện gì nhé…

- Con đi đâu sớm vậy Na? – Mẹ Na mở cửa và hỏi…
- Con vào bệnh viện… Tee nhập viện rồi mẹ…
- Tee sao thế con!? Tee có sao không…!?
- Con cũng không biết nữa… con đi nha mẹ…
- Ừh.! Cần gì thì đt cho mẹ nha… đi cẩn thận nha con…
- Dạ… con cám ơn mẹ…


Mẹ của Na… một người phụ nữa dịu dàng… bà rất hiền lành và tốt bụng… bà rất thương Na… Na cũng thường kể về Tee cho mẹ biết… Bà là một người mẹ tuyệt vời mà hiếm có người mẹ nào như thế… Na từ bé đã được sống trong một gia đình đầy đủ tình yêu thương của ba mẹ… vì cũng là con gái một… Na rất được thương yêu nhưng cô bé rất ngoan ngoãn… cô không khi nào làm ba mẹ phiền lòng cả… Trái tim của cô có lẽ cũng vì thế nên không chịu nổi một tổn thương nào cả… kể từ lần ấy…



Na phóng xe nhanh như tên lửa để đến chỗ Tee… xe càng lau nhanh nước mắt cô lại càng tuôn ra… cô rất sợ nếu Tee gặp chuyện gì… Cô sợ mất Tee…

Rồi thì cũng đến… người anh họ đã đứng chờ Na ởh trước cổng… Na theo anh đến chỗ Tee… Tee vẫn đang hôn mê và nằm trong phòng hồi sức… Vì Tee là học sinh mới… nên vẫn chưa theo kịp phương pháp học mới… Tee mất sức vì thức quá khuya lo cho bài vở nên bất tỉnh vào giữa đêm…

Anh họ Tee nhờ Na trông Tee và đi gặp bác sỹ để hỏi về tình trạng sức khỏe của Tee… Na bước vào phòng… đôi mắt vẫn còn cay cay… Na nhẹ nhàng đi đến cạnh Tee… Cô không muốn để Tee thức giấc… cô ngồi cạnh và nhìn vào khuôn mặt ngủ mê của Tee… Đến bây giờ cô mới hiểu ra… Tee đã chiếm một vị trí quá lớn trong lòng cô… cô không thể mất Tee… Cô đã yêu Tee…

- Tee tỉnh rồi àh… có thấy không khỏe chỗ nào không…?!
- Ơh… Na… Tee đang ỡh đâu vậy? - Tee ngượng ngồi dậy…
- Tee nằm đó đi… đừng dậy… Đây là bệnh viện… Tee ngất đi khi đi uống nước đấy…
- Thì ra là vậy… Lúc đang uống nước tự dưng thây choáng quá…
- Tee cảm thấy sao rồi… có đau chỗ nào không.!?
- Không… Tee đỡ rồi… Ơh…
- Sao.!?
- Em sao thế… sao em lại khóc…



Cô vội quay và lau đi dòng nước mắt còn ứa trên má…


- Đâu có… chắc tại bụi bay vào mắt thôi…
- Con bé này… hôm nay dám xạo với Tee nữa…
- Đâu có…
- Còn cãi… đúng là thứ lỳ lợm…
- Thôi nha… đừng nghĩ đang bệnh em không dám oánh Tee nha…
- Hehe… em khóc vì Tee àh…
- Em sợ lắm… em sợ Tee sẽ bỏ mặt em… như Luân vậy…
- Ngốc… đừng so sánh Tee với Luân chứ…!! Cám ơn em… Tee vui lắm…
- Tee àh… em… em…



Anh họ Tee bỗng dưng đi vào… anh nói sức khỏe của Tee không sao… chỉ là cố sức quá thôi… chỉ cần nghĩ ngơi vài hôm là sẽ khỏe lại… Cô đã ngừng lại… và tình cảm của mình cô vẫn chưa nói cho Tee biết…

Cô tạm biệt Tee và trở về nhà… vì sáng mai cô còn phải đến trường… Tee thì chắc sẽ phải ởh nhà nghĩ ngơi để sức khỏe hồi phục…



Về đến nhà… cô không còn mệt mỏi nữa… cô ngồi xuống chiếc giường của mình và suy nghĩ rất nhiều… Cô có nên cho Tee biết về tình cảm của mình không… Tee sẽ chấp nhận nó không… cô cảm giác buồn lắm khi nghĩ đến cô bạn cùng lớp với Tee… chắc cô sẽ để trong lòng… cô không nên nói lúc này… dù gì cũng sắp đến kỳ thi học kỳ 2 rồi… cô cũng phải chăm lo cho việc học của mình nữa… Tee thì lại phải thi tốt nghiệp lớp 12… Cô không muốn tình cảm vướng bận cả 2 nhiều quá… vì việc học cũng quan trọng hơn mà…


Vài hôm sau… Tee đã khỏe và có thể đi học lại… vừa bước vào trường thì em đã thấy Tee… Em thì vẫn sẽ như thường ngày lại “ đột kích ” Tee từ phía sau… Nhưng hôm nay Tee không đi một mình… có một đứa con gái đi bên cạnh… là cô bạn cùng lớp Tee sao? Không phải… trông quen lắm… là Ny… nhỏ bạn thân của em… Em hơi bất ngờ… Ny chỉ hay nghe em kể về anh… Ny và anh có quen biết sao…

Một mình em lê bước vào lớp… tiếng chuông vào học cũng đã reo lên… em đã thấy bóng Ny trước cửa… Ny tiến lại gần em với nụ cười rât tươi…

- Êh… mày biết tao vừa đi học cùng ai không?
- Ai vậy?
- Tee áh…hihi…
- Ủa… mày cũng biết Tee nữa àh…
- Con này… hỏi ngộ… mày chả phải thường kể về Tee hằng ngày cho tao nghe đấy àh…
- Không… ý tao là nói chuyện ấy…
- Àh… Cũng gần đây thôi… cái hôm Tee lấy dùm tao cuốn sách trên kệ thư viện ấy…
- Ừh…
- Tao hỏi mày này… mày phải trả lời thành thật tao biết nha...
- Ừh… chuyện gì vậy.?!
- Mày có thích Tee không…

Câu hỏi của nhỏ Ny vô tình làm em ngừng thở… em hơi bất ngờ về câu hỏi đó… nhưng cũng cố tỏa ra không có gì…

- Con này hỏi ngộ… Tee là bạn tao thì tao thích chơi với Tee chứ…
- Không… ý tao là tình cảm con trai với con gái kìa…
- Àh…ờh… chắc không…
- Thật không? Vậy thì hay quá… Tao không thích cướp bạn trai của bạn mình… Chắc tao thích Tee rồi…hihi…

Sao chứ !? Nhỏ Ny thích Tee àh… Em không nghe lầm chứ… sao tự dưng em lại thấy nhoi nhói ởh ngực… Làm sao đây… làm sao khi bạn mình cũng đang thích người mà mình cũng thích… mình ước gì có cang đảm thừa nhận là mình thích Tee… mình thực sự yêu Tee lắm… mình sao lại như thế này… sao ông trời lại đối với mình như thế chứ…



Quá bất ngờ với lời của nhỏ Ny… Na giờ đây đang đứng giữa con đường… tình bạn… tình yêu… cô thật sự không muốn mất ai cả… Cô vừa nhận ra và can đảm đối diện với tình yêu cô dành cho Tee… tại sao giờ ông trời lại để người bạn thân nhất của cô xen vào cả hai chứ… Lần đầu tiên cô phải đối mặt với sự việc như thế này… cô sẽ phải giải quyết ntnào đây… hay lại phó mặt vào số trời…



- Alô…!!
- Na hãh… đi dạo không..!? Tee rước…
- Àh… ừm…
- Ok.! 15p nữa Tee qua… chuẩn bị đi…
- Ừm…

Tronng đầu Na bây giờ chỉ nghỉ đến Tee… cô có nên nói cho Tee biết không… !? Nhưng còn Ny…?! Cô không muốn mất Ny… bạn bè cô vốn không có nhiều… nhưng Ny lại là nhỏ bạn thân nhất của cô… làm sao cô có thể…
Từng dòng suy nghĩ cứ ồ ạc ùa về… nó làm cô mật mỏi đến mức đã ngủ thiếp đi trên bàn học mà không biết… Trong mơ… cô bé cũng không thể nào thoát khỏi cái suy nghĩ đang đeo bám mình… cô nhìn thấy Ny và Tee… người ta như đổi tình nhân đang xiết chặt tay nhau đi qua cô… cô đau lắm… nước mắt giàn giụa tuông ra… một lần nữa cô lại để vụt mất cái tình yêu mà cô luôn chờ đợi…

Pính Poong..! tiếng chuông cửa làm cô chợt tỉnh giấc… giật mình nhớ ra mình có hẹn với Tee, cô vội lao thật nhanh vào phòng tăsm và thay nhanh bộ đồ ở nhà ra… bước xuống cầu thang cô đã thấy Tee ngồi nói chuyện với mẹ…
- Đã điện thoại bảo chuẩn bị trước rồi mà..
- Hic…ngũ quên…sr mà…
- Đúng là heo lười mà…
- Thôi ngar…đi đi…
- Ùm..

Sau khi chào mẹ của Na…Tee đã chỡ Na đi dạo khắp phố SG…
SÀI GÒNvẫn thế…đông đúc người qua lại… Na bảo thích dạo phố… đơn giản vì cô thích tự do… cô bảo với Tee cô thích cái nhẹn nhàng đi qua những cơn gió… để gió lùa và đánh rối những sợi tóc trên vai…khiến cô rất thích thú làm sao… khoong chỉ có Na… Tee cũng thế… Tee thích hòa mình vào những cơn gió se se lạnh của mùa đông… Thầm nghĩ, đông cũng sắp tới…cũng có nghĩa là sắp đến giáng sinh… cả hai có kế hoạch đón giáng sinh thế nào đây…
- Tee ơi…
- Sao..?!
- Nhanh quá nhỉ… lại sắp đến Noel rồi áh…
- Ừh… nhanh thật… năm nay Tee có kế hoạch gì chưa… đón Noel cùng em nhé…

Có phải đây là điều Tee luôn mong đợi chăng ?! Cuộc gặp gỡ hôm nay Tee cũng vì chuyện này thôi… Đây cũng là cái Noel đầu tiên Tee được ở bên cạnh người mà Tee yêu quí…
- Có tốn gì không đó…
- Èo… gì chứ…
- Đùa thôi… hehe… Tee sẽ rước em nhé…
- Ừa..hihi


Người ta vẫn thường nói… có những điều tưởng chừng như rất dễ… nhưng khi thực hiện thì mới biết nó khó dường nào… còn những điều thì thực sự như quá khó… nhưng khi ta cố hết sức thực hiện thì thật bất ngờ vì sao nó lại dễ đến vậy… Cũng như hai trái tim luôn hướng về nhau… chúng cùng một nhịp đập… và cũng có lẽ là một nửa của nhau… nhưng nó thiếu cái gì đó để chúng nhận ra nhau… hoặc giả đơn thuần chỉ là một lời nói…
- Mày sao vậy Ny…
- Bị từ chối rồi…hic..
- Là sao..?!
- Hôm qua tao nhắn tin cho Tee… tao bảo tao thích Tee… muốn là bạn gái của Tee… nhưng Tee từ chối tao…
- Sặc… mày nói rồi à…

Na bổng nhớ lại hôm qua… lúc Tee và Na đang ngồi trong Cầu Vồng… thì có ai đó nhắn tin cho Tee… Lúc ấy… trông Tee lạ lắm… cứ như đang bất ngờ về chuyện gì đấy…Na có hỏi… nhưng Tee bảo không có gì… nên cô cũng không hỏi gì thêm…
- Tee bảo Tee chỉ xem tao như em gái…
- Chỉ vậy thôi àh…
- Tee còn nói… Tee có người yêu rồi… khuyên tao tìm người khác tốt hơn Tee…
- Cái gì…?! Tee có người yêu rồi àh…
- Hết hồn mậy…
- Ơ… thiệt không dạ…
- Sao tao biết… mày thân với Tee… thì mày phải biết chứ… sao lại hỏi tao…
- Tao chưa bao giờ nghe Tee nhắc đến…
- Àh ! Có khi nào là nhỏ cùng lớp không… tức quá… lần đầu tiên có người từ chối tao đó…hic..


Nghe đến đó thôi… Na lặng thinh không nói gì thêm… cô thờ người xuống buổi học hôm đó… Tee đã có người yêu thì tại sao lại không nói với cô nhỉ… rồi lại còn hẹn sẽ cùng cô đón Noel nữa chứ… cô không hiểu… cô thầm nghĩ… phải hỏi rõ Tee sau giờ học mới được…
- Tee..!
- Hãh..?!
- Em có chuyện muốn hỏi Tee…
- Gì áh..?! Àh mà lát Tee điện thoại cho… Tee có việc phải về rồi…
- Ơ..ơ…ừa…cũng được…bye..!
- Ùm… Bye..

Na lặng bước về nhà… Tee bận gì rồi… sao không đưa Na về như lời đã hẹn… cô buồn lắm… nhưng biết làm sao… chắc Tee bận gì quan trọng lắm…
Về nhà… Na mệt lã người… cô cứ cầm chặt chiếc điện thoại trên tay… cô đang chờ điện thoại của một ai đó… hay một tin nhắn chỉ vào dòng thôi… cũng được mà…
“Thuê bao quí khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được xin quí khách vui lòng gọi lại sai…”
“Thuê bao…”
1 lần… 2 lần… rồi 3 lần… Tee làm sao ấy nhỉ… sao lại khóa máy..?! Na giận Tee lắm… bảo là về sẽ điện thoại cho Na mà… nhưng cảm giác lo lắng lại lấn chiếm tâm hồn cô bé nhiều hơn… Lần đầu tiên, trong gần 2 năm qua… từ khi cô và Tee quen biết nhau… có bao giờ Tee khóa máy đâu chứ… nổi lo lắng càng làm cô nôn nao…
Na thầm nghĩ… “chắc Tee không sao đâu ha… có thể điện thoại Tee hết pin hay hư gì đó… chắc tại mình quá lo đó thôi”… cô đã bình tĩnh hơn được phần nào… lo cho Tee… cô cũng quên việc Tee có người yêu… và việc tại sao Tee hẹn Na đi Noel mà không hẹn với người đặc biệt…


- Alô…! Gì vậy anh..?!
- Sáng nay ba em điện thoại cho anh… nói bệnh bác gái lại có triệu chứng xấu… nhắn em thu xếp về ngay…
- Sao..?! Mẹ em sao rồi… Dạ… em về ngay…

Sáng nay anh nhận được tin… bệnh tim của mẹ anh đã đi vào giai đoạn nguy hiểm… anh lo lắm… ba nhắn anh phải về gấp nên anh đã quên bén đi việc phải điện thoại cho em… Một mình trên chuyến xe về với mẹ… anh rất sợ… anh sợ mẹ sẽ rời bỏ anh như ngoại… anh cần một ai đó bên cạnh anh ngay lúc này… anh nhớ em nhiều lắm… muốn nhìn thấy nụ cười em ngay lúc này thôi… nhìn nó có lẽ anh sẽ ổn hơn…



“ Chúng tôi đã cố gắng hết sức… người nhà hãy bên cạnh bà hết hôm nay… tôi e rằng bà sẽ không vượt qua được đêm nay…”

Đó là những gì bác sĩ có thể giúp cho mẹ anh… anh thật sự như đã khụy xuống ngay lúc đó… Mẹ đã rời xa anh… mẹ sẽ về bên bà… một người mà anh vô cùng bỏ anh mà đi… anh tuyệt vọng lắm… anh không còn gì nữa… mẹ đã thật sự bỏ anh rồi… anh đau lắm…

Hôm nay là 24.12… đáng ra giờ đây anh sẽ cùng em đón cái giáng sinh đẹp đẽ này… Một mình anh… vẫn trong căn phòng đó… khi người ta đang thân yêu của mình đón một mùa Noel thật ấm cúng… mà giờ anh vẫn ôm chặt tấm ảnh của mẹ… những gì anh còn lại về mẹ là bức ảnh và thân xác này… mẹ đã ban nó cho anh… đã nuôi dạy anh… và giờ anh chẳng còn lại gì cả… anh mất mẹ rồi… mất đi một chổ tựa duy nhất trong cuộc đời mình… anh thấy trống lắm… anh cảm giác mình thật bơ vơ trong cõi đời này… anh phải làm gì đây..?! anh sợ lắm… anh chỉ biết ôm chặt tấm ảnh của mẹ và ngồi vào một góc của căn phòng… Căn phòng mà ngày xưa mẹ đã dành riêng cho anh… mẹ muốn anh có một không gian thật tốt cho việc học… có lẽ vì anh là con một nên từ bé những tình yêu thương của mẹ đều dành trọn cho anh… mẹ muốn anh nhận được tất cả những điều tốt nhất từ mẹ… ngay cả một cuộc sống mới ở Sài Gòn cũng là điều mẹ muốn anh có được…


Đêm nay là Noel rồi… em đợi mãi mà Tee cũng không đến… 3 ngày rồi… Tee nghĩ học ở trường… em đến nhà cũng không gặp ai… cứ như chỉ trong một đêm Tee biến mất khỏi trên thế gian này vậy… Tee đâu rồi… Tee bỏ mặt em thật rồi sao ?!... Em nhớ anh nhiều lắm Tee àh… em ước can đảm nói hết tất cả những suy nghĩ của mình cho anh biết… em không hối hận vì đã yêu anh… anh bây giờ là tất cả của em… em cần anh Tee àh..!


Cái chết của mẹ đã làm Tee sụp đỗ hẳng… Tee đang cần một ai đó động viên Tee bước típ con đường phía trước… lần đầu tiên trong cuộc đời Tee cảm thấy vô cùng chán nản… Tee tự nhốt mình trong căn phòng 2 ngày liền… cả nhà ai cũng hết lời khuyên… nhưng Tee thật sự không muốn cố gắng nữa… Tee nhớ Na nhiều lắm… chiếc điện thoại Tee bỏ trong cặp bây giờ mới lôi ra… hết pin rồi… Tee cầm lấy điện thoại… ghim vào dây sạt và mở nguồn lên… Trống rỗng… không biết mở điện thoại lên rồi sẽ điện thoại cho ai đây… tất cả đối với Tee bây giờ cứ như là con số 0 tròn trĩnh vậy…

Tít..Tít..
Tít..Tít..
Tít..Tít..


6 tin nhắn… tất cả đều là của Na…
“ Tee àh… anh đang làm gì vậy… sao em điện thoại Tee mãi không được… nhận được tin nhắn thì điện thoại cho em nha..”

“ 2 ngày rồi… Tee mất tích đâu rồi… em nhớ Tee nhiều lắm… sao không trả lời tin nhắn của em…..”


“ Hôm nay là Noel rồi… Tee hứa sẽ cùng em đón giáng sinh mà… em đợi Tee mãi…”

“ Tee àh… Tee bỏ mặt em thật rồi sao… em đau lắm… em muốn được bên Tee lúc này thôi… em nhớ Tee lắm…”

“ 6 ngày rồi… em không gặp được Tee… em nhớ Tee lắm… Tee àh… em có một bí mật từ lâu em rất muốn nói cho Tee biết… rằng là em yêu Tee… em yêu Tee từ lâu lắm rồi…”

“ em đang ở Cầu Vồng… nơi mà lần đầu tiên em gặp Tee… nơi mà 2 ta vẫn thường nhâm nhi trà sữa… em nhớ Tee quá… ước gì giờ đây Tee bên cạnh em… em sẽ nói với Tee… Tee àh ! Na yêu anh nhiều lắm…”

“ Quý khách nhận được 32 cuộc gọi nhỡ từ thuê bao 0188….”


Là Na… vì mất mẹ… nỗi đau quá lớn đã lấn chiếm trí óc của Tee… Tee đã quên đi người con gái mà Tee luôn yêu quí… một người ngoài mẹ… khi ở bên người ấy… Tee thấy rất bình yên…

- Na hãh..?!
- Tee… Tee đi đâu vậy… sao Tee không đến trường… Tee có sao không… Tee đang ở đâu vậy…?!
- Tee đang ở Cần Thơ…
- Cần Thơ..!?
- Mẹ Tee vừa mất…
- Tee nói sao…
- Chúa đã đưa mẹ Tee đi về với người… Tee đã mất mẹ… người quan trọng nhất trong cuộc đời Tee… Tee không còn gì nữa Na àh..
- Còn chứ… chẳng phải Tee vẫn còn em sao..?
- Em…
- Hỳ..ùm..thì từ lâu lắm rồi… em nhận ra… em cần Tee biết mấy… hình như em yêu Tee mất rồi…



- Em chờ Tee nhé..
- Sao ?!
- Ngày mai… Tee sẽ về với em… Tee sẽ trở lại là Tee của lúc trước… Tee muốn bảo vệ em từ bây giờ cho đến khi Tee về với mẹ…
- Ngốc.. em sẽ đợi Tee…


Có lẽ bây giờ… hai trái tim tuy đang ở rất xa nhau… nhưng chúng đang cùng đập theo một nhịp… số phận đẩy đưa họ đã tìm thấy nhau… tìm được một nửa của họ… và giờ…


2 năm sau…

Reng..Reng..
- Alô !
- Dậy đi đồ heo lười… anh đang đợi trước cổng nè…
- Áhhhhhhh ! đợi em tí…
- Nhanh đi…


Họ vẫn bên nhau… họ đang có được hạnh phúc mà nhiều người vẫn mong ước… Bạn thật sự có một kết thúc của câu chuyện như thế này… hay là…

Tee đang vào viện và lấy kết quả khám sức khỏe của tuần rồi… bác sĩ báo cho Tee một tin thật khủng khiếp… Tee có di chứng từ bệnh tim của mẹ… lại một lần nữa… cuộc sống của Tee rơi vào bế tắt… Na sẽ như thế nào khi biết tin này đây… Tee không thể nào cho Na biết…
- Na..
- Sao anh..
- Anh sắp phải đến một nơi xa lắm…
- Là sao… em không hiểu…
- Ba anh muốn anh sang Mĩ du học… ba muốn anh lo cho tương lai mình tốt hơn…
- Vậy là anh phải đi ư..?!
- Có lẽ thế… mẹ cũng muốn tương lai anh tốt hơn…
- ừ… em hiểu mà… vậy anh đi đi…
- Nhưng còn em…
- Em không sao đâu… nhưng em muốn anh hứa với em một điều…
- ừh… em nói đi…
- Anh để em chờ anh nhé… dù anh có đi bao lâu đi nữa… nhưng một ngày nào đó… xin hãy về bên em…
- Anh sẽ về mà… anh sẽ không bỏ mặt người con gái anh yêu thương nhất đâu… chờ anh nhé…


Chuyến đi du học này… thật sự để che lấp căn bệnh quái ác đó… căn bệnh đã 2 lần mang những người thân yêu của Tee đi… có thể sang Mĩ… đi học bên đó… có thể giúp được Tee… nhưng dù sao này có như thế nào đi nữa… dù có về hay không… Tee và Na vẫn luôn có nhau… vì giờ đây trong trái tim của họ… luôn tồn tại hình bóng của nhau…
Họ luôn tin rằng… một tình yêu đẹp… không phải lúc nào cũng có kết thúc đẹp… mà là một tình yêu không bao giờ có kết thúc…
“ Tee àh… em luôn chờ anh… E.y.A”

... The End...


.....¤•...MëØ.¢Öñ.....]{ü╦ë...¤•.....
Đêm tàn •••• Ngày chơi vơi nhạt nắng •••• E xòe tay nắm chặt yêu thương •••• Hạnh fúc hwa rơii xoảng •••• Vỡ vụn trên nền thời gian ••••
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
chờ cầu vồng đến bên anh và em
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
w3 l0v3 10a1 - trường trung học phổ thông lộc thành :: ::: góc giải trí ::: :: truyện t€€n ♀.vs.♂ :: Short fic-
Chuyển đến