w3 l0v3 10a1 - trường trung học phổ thông lộc thành
Chào mừng bạn đến vs 4r lớp mình !
Hãy đăng kí làm thành viên nhé !!!
Nhớ đọc kĩ quy định 4r trước khi đăng kí vào diễn đàn đấy !!!


w3 l0v3 10a1 - trường trung học phổ thông lộc thành

♫•♫•♪•nƠi gi@0 £ưu, chi@ s, ngôi nhα` chÜng củα tập thể 10@1, tπung hỌc phỔ thÔng £Ộc tH@nh` ♥•♥•♥
 
Trang ChínhFacebook lớpyoutubeCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Top posters
AL (1173)
 
casau_kute_lovea1 (670)
 
p3m3o_l0ve_a1 (662)
 
admin (441)
 
heocool (349)
 
...s0c0la_l0ve!!!... (346)
 
p3h30_l0v3a1 (322)
 
vinhbietemyeu (306)
 
>>0nlyl0v3<< (201)
 
@kunkun@ (159)
 
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» Facebook of lớp mình
by p3h30_l0v3a1 Mon Jul 15, 2013 4:49 pm

» Bài tập ôn thi Tốt nghiệp môn Tiếng Anh
by AL Sat Apr 13, 2013 7:38 pm

» ren luyen tri nho sieu dang
by AL Thu Sep 06, 2012 10:16 pm

» 800 câu hỏi trắc nghiệm và đáp án hóa học
by AL Thu Sep 06, 2012 10:14 pm

» BT ĐỘNG LỰC HỌC VẬT RẮN
by AL Thu Sep 06, 2012 10:02 pm

» 100 BÀI TOÁN HHKG (THEO CHƯƠNG TRÌNH MỚI)
by AL Thu Sep 06, 2012 9:54 pm

» [Long fic ] Cô Dâu Tỷ Phú
by @kunkun@ Mon Sep 03, 2012 6:41 am

» Hướng dẫn sử dụng Mod Thú Nuôi trong 4rum
by AL Sun Sep 02, 2012 12:34 pm

» Thông báo về cấp bậc trong forum
by AL Sun Aug 26, 2012 10:59 pm

» phút cô đơn em lặng lẽ mỉm cười
by p3h30_l0v3a1 Sat Aug 25, 2012 2:04 pm

» Ý kiến của Vinhbitemyeu
by vinhbietemyeu Sun Aug 19, 2012 9:03 am

» ly do cho mot tinh yeu
by p3h30_l0v3a1 Tue Aug 14, 2012 4:13 pm

Most active topic starters
admin
 
AL
 
p3h30_l0v3a1
 
p3m3o_l0ve_a1
 
...s0c0la_l0ve!!!...
 
casau_kute_lovea1
 
heocool
 
bonbon
 
>>0nlyl0v3<<
 
vit_iu_giun_lovea1
 
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm

Share | 
 

  [ Truyện ngắn ] Quá Khứ

Go down 
Tác giảThông điệp
bonbon
Hạ sĩ
Hạ sĩ
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Tổng số bài gửi : 36
Điểm đạt đc : 8523
Được cảm ơn : 8
Join date : 12/05/2011

Bài gửiTiêu đề: [ Truyện ngắn ] Quá Khứ    Mon Sep 05, 2011 5:56 pm


Tên truyện : [ Quá Khứ ]
Thể loại : [ Truyện ngắn ]
Tình trạng : [ Đã xong ( 2 tập) ]
Tác giả : [ Heo xinh ] H4

-------------------------------------------------------------------------------------------------
TẬP 1:

Con đường vắng e đang rảo bước đi….quay đầu lại…không còn anh nữa rồi….!

Bên bầu trời em đang sống đang là mùa thu, gió cứ thổi từng cơn lạnh lẽo làm rối mái tóc ngắn vốn đã bù xù của em. Hoàng hôn đỏ thẫm như màu của máu bao phủ cả nền trời và cả con đường trước mặt em…Em như ngây dại khi nhìn ánh hoàng hôn đó…bộ não đang dùng lí trí để bắt đôi mắt em phải nhắm lại và bắt đôi chân em quay gót đi, nhưng em vẫn không thể di chuyển nổi dẫu chỉ là nửa bước, đôi mắt vẫn mở to dẫu cho từng cơn gió vẫn thổi khô rát…bất chợt như theo một lẽ tự nhiên, nước mắt chảy ra lăn dài trên gò má…

Em nhớ anh!!!?

*******

Em mơ hồ, thấy mình đang lang thang trên dòng kỉ niệm đang chạy ngược lại về phía em, từng chút một, đến cái ngày hôm ấy…

Ở trong một góc khuất của một công viên, tiếng động ầm ĩ của 1 cuộc cãi nhau khiến cho không ít người phải ngoái đầu lại nhìn….

_ Em nói đi, cái lí do gì khiến cho em muốn chia tay?- Giọng một chàng trai đang cố gắng kiềm chế.

_ Vì cảm thấy không yêu được nữa, thế thôi. – Giọng một cô gái lạnh tanh…

_ Cảm thấy không được nữa là chia tay ư? Ngu ngốc….- Chàng trai bây giờ rất khó chịu và đã quát ầm lên.

_ Tại sao anh con nít thế nhỉ? Quát ầm ĩ lên thế thì được gì nào? Chia tay là chia tay, tôi không muốn nói nhiều với anh nữa.- Cô gái đã bắt đầu khó chịu, cũng to tiếng lại tuy giọng vẫn đều đều, và…mắt cô cũng đã ngấn nước…may thay trời đã tối, đủ để chàng trai không nhìn thấy được.

Một thoáng chút sững sờ, giọng chàng trai nhẹ xuống, nhưng dứt khoát...:

_ Dù thế nào, anh cũng không chia tay em đâu.

_ Tùy anh!- Vẫn cái giọng lạnh lẽo, cô nói như không còn 1 chút vương vấn.

Rồi người con gái quay bước đi, bỏ mặt chàng trai bơ vơ nơi đó…

Đôi mắt em dừng lại nơi có bóng hình anh…Cố gắng chạy về phía anh, giữ anh lại để giải thích, đôi mắt mở to, dang hai tay ra chặn anh lại, nhưng anh vẫn…bước qua em. Em đau, không giữ được anh, bởi lẽ, anh là…QUÁ KHỨ…!!

............................................

Chàng trai chạy về nhà, đóng chặt cửa phòng lại, bật cái đĩa nhạc rock với âm lượng maximum, mặc cho mẹ anh ta đang la om xòm ở dưới nhà. Mặc kệ tất cả, bây giờ chàng trai đó chỉ muốn 1 mình trong thế giới riêng của anh ta với những suy nghĩ hỗn độn trong đầu, anh ta hát theo những bản rock một cách điên cuồng….Rồi bản Valentine’s Day của Linkin Park vang lên…



“My insides all turn to ash,
So slow.




And blow away as I collapse,




So cold.




……………..

So now you're gone,



And I was wrong.




I never knew what it was like,




……………….

I used to be my own protection,



But not now.




'Cause my path has lost direction,




Somehow. ………………”

Nghe đến những câu cuối cùng, anh ta nằm vật xuống giường thở một cách mệt nhọc, vắt một tay ngang qua mặt, một giọt nước ….lăn ra từ khóe mắt…

Trái tim em quặn lại khi nhìn thấy anh đang khóc, nhưng e lại không biết làm gì để lau khô những giọt nước mắt ấy....Em sai….

...........................................

Cô gái sau cuộc cãi vả, cô chạy ngay tới nhà đứa bạn thân. Trong lúc chạy, không biết cô đã ngã bao nhiêu lần, đến nỗi chân tay đã trầy xước với những việt máu chảy loang lổ…

_ Mày ạ, tao chia tay với Tuấn rồi…

Cô bạn thân vừa mở cánh cửa ra, chưa kịp hết shock với những vết thương trên người cô bạn, đã hoảng hốt với câu nói cô bạn thân của mình vừa thốt ra:

_ Cái gì? Sao mày lại hành động ngu ngốc thế hả?

_ Tao không nghĩ là tao…. yêu….

Chưa nói hết câu, cô bạn thân đã phải vội vàng đỡ cô gái đã ngất đi….với đôi mắt sưng húp và bộ dạng thê thảm đến đáng thương, cô bạn hồn nhiên, dễ thương của nó đâu rồi…

Cô bạn thân khẽ thở dài, dìu cô bạn vào trong phòng, nhẹ nhàng đặt lên giường và kéo chăn đắp cho cô bạn… Cô nhấc điện thoại gọi cho mẹ cô gái:

_ Bác ạ, vâng cháu Ngọc đây, Linh đang ở nhà cháu…. Vâng, bác đừng lo, chào bác ạ.

Và sau đó cô lại gọi thêm một cuộc nữa…:

_ Tuấn à, Ngọc đây, Ngọc có chuyện muốn nói, ừ, về Linh….

Em không biết mình đã khóc nhiều như thế nào…em không ngờ là mình Yêu anh đến thế…

................................................





Được sửa bởi bonbon ngày Mon Sep 05, 2011 5:59 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
bonbon
Hạ sĩ
Hạ sĩ
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Tổng số bài gửi : 36
Điểm đạt đc : 8523
Được cảm ơn : 8
Join date : 12/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Truyện ngắn ] Quá Khứ    Mon Sep 05, 2011 5:56 pm

Thời gian đang được đếm ngược lại….Đã một tuần trôi qua, chàng trai vẫn cứ cố gắng gọi điện, gửi tin nhắn thật nhiều…nhưng tất cả đều không có một sự hồi âm nào cả. Chàng trai quyết định tới nhà người con gái…

” Kính cong”, tiếng chuông nhà vàng lên, cô gái chạy ra mở cửa, sững sờ…là anh….

_ Chúng ta không còn gì để nói với nhau nữa đâu….

Rồi cô đóng sầm cửa lại, mặc cho chàng trai chưa nói câu nào. Anh ta gửi tin nhắn cho cô gái “ Anh sẽ đợi cho đến khi em ra nói chuyện thì thôi.” Cô gái cười khẩy…

Đã 12h khuya, trời thì đen thẫm 1 màu, và mưa bắt đầu rơi…cái không gian lạnh lẽo ấy…………” Chắc anh ta không điên đến thế đâu nhỉ”, cô gái ngoái nhìn ra cửa sổ…lòng cô nhói lên…cái bóng đen ấy vẫn đứng lạc lõng giữa bóng tối lạnh căm hòa cùng mưa…” Cạch” cánh cửa mở ra, cô gái xuất hiện với gương mặt không cảm xúc..

_ Em cuối cùng cũng ra, anh biết điều đó mà…

_ Anh nói gì thì nói đi, rồi đi về đi…

_ Anh chỉ muốn nói với em, về mối quan hệ của chúng ta, nó vẫn chưa kết thúc…

_ Nó kết thúc rồi…- Cô gái quay vào nhà

_ Anh biết em còn yêu anh, phải không?

_ Anh đang nghĩ cái gì thế?

_ Chúng ta còn yêu, không lí do gì để phải chia tay cả Linh à, chỉ vì em sẽ đi du học thôi. Không chỉ anh đau khổ, em cũng vậy mà…Nếu không, em đã không khóc nhiều đến thế, cả thân thể của em nữa, đã không chịu tổn thương như thế…- Anh ta vừa nói, vừa cầm cánh tay trái với những viết xước chưa lành hẳn của cô gái.

Cô gái giựt tay cô ra khỏi tay anh, bây giờ cả cô cũng đã đứng dưới cơn mưa lạnh. Cô nhìn sâu vào mắt anh…:

_ Ai nói cho anh biết? Ngọc phải không?

_ Không cần biết tại sao anh biết điều đó, em chỉ cần hiểu rằng, chúng ta không việc gì phải chịu đau đớn đến thế cả. Khi nào em thật sự không còn yêu anh, thì đến lúc đó…anh sẽ buông tay.

Cô gái nhắm mắt lại nói:

_ Thế à, được, tôi nói cho anh hay, thực ra tôi đã không còn chút tình cảm nào với anh nữa rồi, anh thật sự quá là đáng chán, yêu anh mà tôi chẳng thể nào tìm nổi cho mình một chút cảm xúc gì cả, anh biết không?

_ Em nói dối, nhìn vào mắt anh đi…- Chàng trai nghiến chặt răng, bóp chặt vai cô gái, đôi mắt anh mở to đầy tức giận, anh kiềm nén để không hét lên giữa đêm khuya…

Cô gái mở to mắt ra nhìn thẳng vào chàng trai, tiếp tục nói, từng câu nói của cô đầy cay nghiệt…

_ Tôi nói thật, anh không tin thì thôi… Chỉ vì lúc đầu, khi anh hỏi quen tôi, tôi đang chán, vả lại, nhìn anh cũng đẹp trai, nhà giàu nên nhận lời quên cho vui, chứ chả yêu thương gì đâu, anh đừng có tưởng bở, bây giờ á, anh chỉ như một thứ đồ chơi hỏng, chán rồi thì thôi, hư thì vứt…Nói cho anh biết luôn, tôi đang quen 1 người khác, thú vị hơn anh nhiều đấy…anh chả là cái gì để tôi phải quan tâm cả.

Chàng trai thật sự tức giận, đôi mắt anh ta hiện lên những tia đỏ vằn, anh ta vung tay lên…

_ Tại sao anh không tát đi? Anh hèn nhát thế à? Ôi không, chẳng lẽ anh yêu tôi đến thế á? Ôi, ngốc thật, à không, anh không nhận ra cũng phải, tôi đóng kịch hay thế cơ mà, chắc sau này tôi làm diễn viên được đấy nhỉ, sau này anh phải ủng hộ cho tôi nhá, dù gì cũng là tình cũ….

Chàng trai vẫn nhìn sâu vào mắt cô, giọng khinh bỉ:

_ Tôi kinh tởm cô, không ngờ cô bẩn thỉu như thế…được rồi, tôi chấp nhận buông tay…

Giọng cô gái vẫn đều đều:

_ Đời là thế mà, anh không biết sao? Quả là ngây thơ. À, mà này, anh hãy thôi gọi điện hay nhắn ba cái tin vớ vẩn sến đến buồn nôn kia đi nhé, phiền chết đi được. Đi kiếm con nào kiểu ngây thơ hay lãng mạn vớ vẩn í, thế mới hợp với anh được….

Chàng trai không nói gì, chỉ vứt lại cho cô gái một ánh nhìn giận dữ ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm….Cô gái vẫn đứng đó, dưới làn mưa buốt lạnh, nhìn theo anh…cho đến khi cô gục ngay trước thềm cửa nhà mình…Đến sáng hôm sau, mẹ cô mới phát hiện ra, bà hoảng hốt đưa con vào nhà trong tình trạng mê man…

Mưa rơi hay là nước mắt em rơi? ….. Em biết mình đã làm rất nhiều chuyện điên rồ cũng chỉ để quên anh đi, ngay cả việc làm anh tổn thương nặng nề, chỉ bởi muốn anh ghét bỏ em đi, chỉ có thế, em mới đỡ cảm thấy bớt tội lỗi từ những câu nói kinh tởm của mình đã làm anh đau như thế nào… Nhưng tại sao? Tại sao em vẫn không thể quên anh dù trong tiềm thức cứ cố gắng quên đi? Lãng quên 1 người…khó đến thế sao anh?




Được sửa bởi bonbon ngày Mon Sep 05, 2011 6:00 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
bonbon
Hạ sĩ
Hạ sĩ
avatar

Thú nuôi : Mảnh Hổ
Warn
0 / 1000 / 100

Tổng số bài gửi : 36
Điểm đạt đc : 8523
Được cảm ơn : 8
Join date : 12/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Truyện ngắn ] Quá Khứ    Mon Sep 05, 2011 5:58 pm

-----------------------------------------------------------------------------------------------
Tập cuối:

.........................................

Cô gái thức dậy, thấy mình đang ở trong bệnh viện và đang bị truyền nước biển, mẹ cô ở bên cạnh, nhìn mẹ mệt mỏi quá, cô thấy mình có lỗi với quá nhiều người. Mẹ cô sau khi thấy cô dậy, bà vội vàng hỏi với nụ cười mừng rỡ:

_ Trời con tỉnh rồi hả, con làm mẹ lo quá. Con sốt mê man cả 3 ngày nay rồi đấy, làm gì mà tối hôm đó lại ra đứng ngoài mưa cả đêm thế? Con có bị hâm không, lại còn ăn ít nữa chứ, ba mẹ có bỏ đói con bữa nào đâu mà để cho bác sĩ chẩn đoán là ăn không đủ chất dinh dưỡng thế hả? Gần đi tới nơi rồi, còn có 2 tuần nữa thôi đấy, con mà không khỏe là mẹ dẹp luôn đây, không đi đâu nữa, cứ như thế này làm sao mà mẹ yên tâm để con 1 mình được.

Mẹ cô gái nói một mạch không nghỉ, cô biết, mẹ lo cho mình quá nên mới vậy, cô mỉm cười nói với mẹ:

_ Con không sao mẹ à, con sẽ khỏe nhanh thôi.Con hứa là sẽ không như thế nữa đâu mà, dù gì, cũng xong thủ tục hết rồi, hì hì…

_ Con nhóc này…

Một giọng nữ vang lên…

_ Cháu chào bác ạ, cháu mang quà tới thăm con Linh đây…

_ Ngọc hả cháu, ừ, 2 đứa nói chuyện đi, để bác đi nói chuyện với bác sĩ.

Rồi mẹ cô gái tất tả đi ra, để cho 2 đứa nói chuyện với nhau…

Cô gái nhìn bạn mình, giọng nhẹ tênh hỏi:

_ Tại sao mày lại nói cho Tuấn biết?

_ Tại vì mày quá cố chấp và bướng bỉnh, tao biết mày còn yêu nó nên muốn giúp mày, vậy mà…

_ ….

Em không biết mình phải làm gì anh ạ… Em đã làm sai quá nhiều khiến cho cả anh và em đều đáng thương hại đến thế. Em đã sống trong sự mệt mỏi triền miên, chắc anh cũng vậy? Em thất vọng về chính em…

..........................................

Hai tuần cũng đã trôi qua, cô gái đã chuẩn bị xong mọi thứ để lên đường, chỉ còn 1 tuần nữa thôi là cô sẽ rời khỏi nơi này, nơi có hình bóng của anh!

Điện thoại cô rung lên, là anh, cả người cô run lên “ Bây giờ anh muốn gặp em, em hãy tới con đường cũ của chúng ta nhé…Anh đợi em!” Bàn tay cô yếu ớt bấm từng chữ “ Được!”

Chiếc taxi dừng ngay bên cạnh vỉa hè nơi có dáng anh đứng đó. Bầu trời hoàng hôn nhuộm màu đỏ thẫm như máu, gió đang từng cơn tạt rất mạnh, sao cô thấy, hôm nay con đường quen thuộc lạ quá…Cô bước xuống taxi rồi nhìn anh. Cô thấy lòng đau không chịu được, anh gầy quá, gương mặt xanh xao, hốc mắt thâm quầng đi, giữ giọng bình tĩnh hết mức có thể cô nói:

_ Nói đi.

Chàng trai cười yếu ớt:

_ Em đừng lo, hôm này anh không chửi bới hay làm gì em đâu, anh chỉ muốn nói lời từ biệt. Hôm nay, chúng ta đã chính thức không còn liên hệ gì với nhau nữa rồi nhỉ. Em qua đó, chúc em học giỏi và…hạnh phúc.

_ Cảm ơn anh, tôi đi đây.

Sau câu nói cô gái cô gắng để mình không khóc, cô bóp chặt họng mình lại để không nấc thành tiếng, cô quay mặt đi rất nhanh, cô cảm thấy cái gì đó đang cháy bỏng rát trong người cô, cô lao thẳng ra ngoài đường mà chẳng để í gì xe cộ xung quanh, và….

KÉTTTTTTTTTTTTT……………

_ KHÔNGGGGGGGGG………LINHHHHHHHHHHHHHH………

[Khoảng lặng……………..!]

Cô gái hoảng sợ mở mắt ra....Chàng trai đang nằm dưới chân cô đẫm mình trong vũng máu chảy ra từ đầu anh ta, người dân xung quanh đang bu lại xem như kiến…Cô gái không còn biết gì nữa, trái tim cô như bị ai rạch nát, đôi mắt cô dại đi, nước mắt cứ chảy hoài, đôi tay vụng về ôm chặt lấy thi thể người con trai và miệng cứ lẩm bẩm…:

_ Không, không được như thế….anh dọa em phải không, đừng trả thù lại bằng cái kiểu trẻ con ấy……anh mở mắt ra đi nào….đừng làm em sợ mà…Tuấn ….em sẽ không nói dối nữa mà…thật sự thì em còn rất rất rất yêu anh…..thế nên…mở mắt ra đi anh…chúng ta lại bên nhau…nhé….Tuấn….anh mở mắt ra đi…..TUẤNNNNNNNNNNNNNNN....

_ …………………………………

Em bừng tỉnh sau những tháng ngày mê man không tìm được lối đi cho mình, nhưng…tất cả đã quá muộn…Em đã quá sai…những lỗi lầm của em đã đẩy anh xa khỏi em…vĩnh viễn….Em sẽ không cách nào tìm lại được nụ cười hạnh phúc trên gương mặt ngố của anh,……. khuôn mặt anh hớn hở khi anh kéo em chạy như bay ra xem những thứ anh mới phát hiện được và nói “ Những gì đẹp và hay ho nhất anh đều muốn em thấy trước tiên”,…. vòng tay ấm áp khi anh ôm em vào lòng và thầm thì những câu….sến chết đi được như “ Anh chỉ cần có cô ngốc của anh thôi”…..Em ngu ngốc thật… Để bây giờ em mất anh và làm cho tất cả những người thương yêu anh không còn được nhìn thấy anh nữa……… Đầu óc em hoảng loạn dày xéo trái tim em không ngừng rỉ máu, em không tưởng tượng nổi lại mất anh như thế này…….

.............................................

Cuối cùng cảnh sát và xe cứu thương cũng tới, người ta cố gắng để kéo cô gái ra khỏi cái thi thể của người con trai nhưng không được, họ đành đưa cả hai lên xe cứu thương và chở vào bệnh viện. Mẹ của cả hai đều tới. Mẹ của chàng trai sau khi nhìn thấy thi thể của con mình đang nằm đó bà đã ngất ngay tại chỗ, còn mẹ cô gái chạy đến ôm chặt lấy đứa con gái đáng thương của mình kéo ra khỏi người con trai trong khi miệng cô vẫn lẩm bẩm:

_ Anh ấy vẫn chưa chết….chưa chết…

_ Được rồi con, đừng như thế nữa, về thôi….

Hai ngày sau người ta thấy ở một góc phố nhỏ có một ngôi nhà ngập chìm trong màu trắng và…nước mắt. Cô gái cũng tới. Cô nhìn một lượt xung quanh, mẹ chàng trai vẫn khóc mãi và suy sụp hẳn đi, cả ngôi nhà mang màu ảm đạm đến ghê người, cô vẫn im lặng, thắp cho chàng trai một nén hương rồi đi xung quanh cái quan tài có anh nằm trong đó…bàn tay cô lướt nhẹ, đôi mắt vô hồn dán chặt vào chiếc quan tài…

Ngày người ta tiễn chàng trai vào cõi vĩnh hằng, người ta thấy có một người con gái đến, cầm trên tay một chiếc phong bì. Khi chiếc quan tài được đưa xuống huyệt, mọi người xung quanh ai cũng khóc thật nhiều, mẹ chàng trai lại một lần nữa ngất đi, nhưng…cô gái đó vẫn im lặng như thế. Cô nhẹ nhàng đi tới chỗ thiêu đồ vàng mã cho chàng trai, bỏ chiếc phòng bì vào đống lửa đang cháy đỏ rực và rời khỏi nơi đó.

Người đang thiêu đồ vàng mã bỗng nhiên nói với người bên cạnh:

_ Này, ông có ngửi thấy mùi gì không?

_ Mùi gì?

_ Như mùi….tóc cháy ấy……

.................................

Kỉ niệm của chúng ta…..anh giữ lấy…..được không anh?

...........................................

Trên sân bay ngày hôm sau, có một gia đình nhỏ đang tiễn con gái của họ đi du học, người mẹ ôm đứa con gái vào lòng:

_ Qua đó nhớ lo giữ sức khỏe và cố học nha con.

_ Dạ.

Người bố lại hỏi:

_ Nhưng tại sao lại cắt tóc trước khi đi chỉ có vài ngày thế?

Cô gái mỉm cười rất nhẹ:

_ Con muốn để lại kỉ niệm ở nơi đây…..

_ …..???

_ Con đi nhé, ba mẹ giữ sức khỏe.

Bóng cô gái nhỏ dần rồi mất hút sau cánh cửa…..

********

Một năm đã trôi qua, anh vẫn không thể nào mờ nhạt trong em! Hoàng hôn đã tắt, em quay về thôi….

_ Sorry, I’m late.

_ It’s alright. Do you have some interesting things today?

_ Yeah, I saw…..the sunset has blood colour…..

Tạm biệt anh….tạm biệt con đường của em….

-------------------------------------------------------------------------------------
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [ Truyện ngắn ] Quá Khứ    

Về Đầu Trang Go down
 
[ Truyện ngắn ] Quá Khứ
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
w3 l0v3 10a1 - trường trung học phổ thông lộc thành :: ::: góc giải trí ::: :: truyện t€€n ♀.vs.♂ :: Short fic-
Chuyển đến